MỤC VỤ LỜI CHÚA

PHỤNG VỤ LỜI CHÚA CHÚA NHẬT MÙA CHAY : NĂM A

Trang chủ    Tổng quan sinh hoạt      Tin tức mục vụ      Tin nhắn đặc biệt      Chia sẻ Lời Chúa      Nối kết website

MÙA CHAY THEO NĂM PHỤNG VỤ

BÀI GIẢNG THAM KHẢO

CHÚA NHẬT V MÙA CHAY (A, 2008)

CHỨNG NHÂN CỦA NIỀM TIN VÀO SỰ SỐNG ?

 

Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa ông bà anh chị em,

Phụng vụ Chúa Nhật Thứ V Mùa Chay gần như đưa chúng ta đến sát Mầu nhiệm Tử Nạn-Phục sinh, một Mầu nhiệm trọng đại của đức tin Kitô giáo sắp được cử hành long trọng trong Tuần Thánh sắp tới. Chính v́ thế mà ngày xưa, phụng vụ đă bắt đầu gọi tên Chúa Nhật và Tuần lễ nầy là “Chịu Nạn” (Dominica Passionis). Trong khi đó, các Bài đọc và ca kinh hôm nay gần như tập chú vào huyền nhiệm “Chết” và “Sống lại” như một lời tuyên tín về Đức Kitô, Đấng chiến thắng những quyền lực của sự dữ nhờ cuộc chiến thắng của Người trên tử thần. Sứ điệp phụng vụ hôm nay cũng gọi mời chúng ta mạnh mẽ dấn thân và hân hoan tiến bước vượt qua muôn tăm tối phũ phàng cuộc sống hôm nay trong niềm xác tín và hy vọng phục sinh trong vương quốc vĩnh hằng.

Giờ đây, chúng ta hăy nh́n nhận tội lỗi và sám hối ăn năn để xứng đáng cử hành Thánh lễ.

 

Giảng Lời Chúa :

 

1. Tin vào sự sống :

            Trước huyền nhiệm sự chết, con người thường bị ném vào một hụt hẫng, vỡ vụn :

            Để rồi không biết bao nhiêu câu hỏi đă đặt ra : Tại sao như thế ?  Con người là “Nhân ư linh vạn vật” kia mà ? Và làm sao Thiên Chúa tốt lành, quyền năng lại để xảy ra như thế ? Như những câu thơ oán thán “Trời già” của một người cha mất đứa con yêu :“Ái ăn đâu, Ái ở đâu ?

Để thương để nhớ để u sầu.

Trời già độc địa làm chi bấy ?

Nỡ bắt con tôi bảy tuổi đầu !

Phải chăng đó cũng chính là dụng ư của câu nói mà hai chị em Matta và Maria ở Bê-ta-ni-a đă trách móc Chúa Giêsu khi đối diện với cái chết của người em trai yêu dấu : “Phải chi có Thầy ở đây th́ em con không chết !”.

Phần chúng ta, vấn nạn “nhân sinh quan” nầy gần như đă được giải đáp ngay từ những trang đầu của Kinh Thánh. A-đam-E-Va, sau khi khước từ Lời Thiên Chúa “Ngày nào các ngươi ăn trái cây nầy, các ngươi sẽ phải chết” (St 2,17), nghe lời ma quỷ xúi dục, đă đưa tay “hái trái cấm”…và thế là “sự chết đă lan tràn tới mọi người” (Rm 5,12) : Ca-in giết A-ben, lụt đại hồng thủy, bảo lửa hủy diệt Sodoma và Gomora…Và cho tới măi hôm nay, h́nh như thế giới cứ lần ṃ tiến đi giữa một “nền văn minh sự chết” : khủng bố, chiến tranh, hận thù sắc tộc, tôn giáo, Si-đa, ma túy, phá thai, dịch bệnh…

Thế nhưng, đó lại không phải là ư càng không là chương tŕnh của Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ là “Chúa của kẻ chết” mà là “Chúa của người sống”.

            Cho nên, từ hơn năm trăm năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh, chính trong cái “vũng lầy nhầy nhụa” đầy những đống xương khô của bóng tối và sự chết, của đọa đầy và thất vọng, của đắng cay ưu phiền trong kiếp nô lệ của thời lưu đầy Babylon (587 B.C)…dân Ít-ra-en đă nghe vang lên lời của Thiên Chúa như “tiếng kèn hy vọng” qua miệng của ngôn sứ Ê-giê-ki-en : “Nầy hỡi dân ta, Ta sẽ mở cửa huyệt cho các ngươi. Ta sẽ đem các ngươi lên khỏi huyệt…Ta sẽ đặt Thần Khí của Ta vào trong các ngươi và các ngươi sẽ được hồi sinh...” (BĐ 1).

            Nếu thân phận lưu đày của ít-ra-en là ảnh h́nh của một nhân loại đọa đầy tội lỗi, th́ “tin vui hy vọng” của Ê-giê-ki-en kia cũng chính là tín thư riêng tặng cho mỗi người chúng ta mà nội dung xuyên suốt chính là : niềm hy vọng chứa chan vào ḷng trung tín của Thiên Chúa vượt trên khổ đau và chết chóc và t́nh yêu cứu độ của Thiên Chúa măi măi là sức mạnh hồi sinh, là quyền uy giải thoát. Chân lư nầy nếu được diễn tả bằng ngôn ngữ của đời thường cuộc sống hôm nay th́ sẽ được hiểu rằng : chúng ta không được quyền thất vọng cho dù phải đối diện với bao thảm cảnh cuộc đời, cả cái chết. Bởi v́ Thiên Chúa đang có mặt trên mọi nẽo đường và biến cố để thổi vào Thần Khí tác sinh, để gieo vào hạt mầm của sự sống và hồng ân cứu độ. Niềm tin đó không là chuyện hoang tưởng của những đầu óc mê lầm,lú lẩn, nhưng là một chân lư rơ như ban ngày đúng như nhận xét thâm thúy của Gilbert K. Chesterton : “Nếu những hạt giống trong ḷng đất đen mà c̣n có thể biến thành những cánh hoa hồng xinh đẹp như thế, th́ trái tim con người c̣n thể biến thành thế nào nữa trong cuộc hành tŕnh hướng đến các v́ sao”.

            Và có một điều kỳ lạ là Thiên Chúa không bao giờ chỉ nói suông mà “Lời luôn đi kèm hành động”. Biến cố “cải tử hoàn sinh” cho người bạn La-gia-rô chết thúi 4 ngày trong huyệt mộ là một minh họa rơ nét cho chân lư nầy. Thật vậy, chính ngay “quê hương của tử thần”, ngay cánh cửa dẫn vào huyệt mộ, một tiếng nói quyền năng đă âm vang thấu tận âm phủ,  mở toang cánh cửa âm ty : “Hỡi La-da-rô hăy bước ra”, “Ta là sự sống lại và là sự sống” (TM).

Như vậy bài học đầu tiên của Lời Chúa hôm nay mà chúng ta phải thuộc, tin mừng tiên khởi mà hôm nay chúng ta phải sống chính là :Tin vào sự sống.

Tin vào một Thiên Chúa t́nh yêu ban sự sống, tin vào một Đấng Kitô Phục sinh dẫn ta vào cuộc sống vĩnh hằng, tin vào Chúa Thánh Linh đang thổi vào hồn ta nguồn sống mới, th́ liệu có mang lại chuyển biến nào cho chính ta và cho thế giới hay chăng ? Thưa có đấy. Bởi v́ chỉ với niềm tin như thế ta mới thấy thế giới đẹp vô cùng, ta mới thấy cuộc sống mới đáng sống làm sao, mới thấy mỗi một con người, mỗi một sinh linh là một công tŕnh kỳ diệu, mới thấy mỗi một cuộc đời, cho dù què cụt điếc câm, cho dù thấp cổ bé miệng, cho dù dốt nát bần hàn…vẫn là một “kỳ công vĩ đại của Thượng Đế” luôn cần được kính trọng, luôn phải được sẻ chia, yêu thương và phục vụ. Bởi v́ tất cả đều là sự sống tốt lành phát xuất từ nguồn sống vĩnh cửu và sẽ được thăng hoa, qui hướng về cội nguồn vĩnh cửu rạng ngời vinh quang đó.

Vâng, chỉ với niềm tin đó th́ chúng ta mới trụ vững giữa trăm chiều thử thách, mới đủ can đảm mĩm cười với số phận cho dù số phận có khắc nghiệt oái ăm, mới đủ quảng đại và khoan dung để yêu thương và tha thứ, cho dù bị bách hại đọa đầy. Và nhất là, chỉ với niềm tin đó, chúng ta mới b́nh thản sống cuộc sống hôm nay như một cuộc lên đường, một cuộc vượt qua, một cuộc tái sinh để bước vào quê hương vĩnh cửu. Niềm tin đó sẽ củng cố niềm hy vọng vĩnh hằng trong ta và giúp ta mạnh mẽ góp phần xây dựng nền “văn minh sự sống”, “văn minh t́nh yêu”, cho ta con tim rộng mở để đón nhận và yêu thương con người, cho ta nghị lực và hy vọng để chiến thắng và đẩy lùi sự dữ trong ta và quanh ta.

Cách riêng đối với những anh chị em dự ṭng sắp sửa lănh nhận các bí tích gia nhập kitô giáo, niềm tin vào sự sống lại sẽ là một cảm nghiệm mới mẻ tinh khôi của những con người vừa kết thúc một chặng đường “vượt qua” đầy nhiêu khê và thử thách để hân hoan tiến vào “miền đất của tái sinh”, hội nhập vào một cuộc sống mới mẻ của một đoàn dân được cứu chuộc.

Tin vào sự sống, c̣n có nghĩa là tin vào một Thiên Chúa đă nhập thể trong chính nổi đau và cái chết :

2. Thiên Chúa đă nhập thể trong chính nổi đau và cái chết :

            Quả thật, khi vào đời, Con Thiên Chúa nào tránh né cái kiếp phận long đong của con người. Hăy xem : những giọt nước mắt đă lăn dài trên má của Chúa Giêsu khi chứng kiến cái chết của người bạn thân La-da-rô ở Bê-ta-ni-a ; và chắc chắn sẽ không thiếu những “nụ cười” chia sẻ niềm vui với đôi tân hôn tại tiệc cưới Cana khi giúp họ có thêm mấy trăm lít rượu ngon để niềm vui trọn vẹn và được măi nối dài. Nếu không có “trái tim trắc ẩn” của Ngài dừng lại trên quan tài của người thanh niêm xấu số bạt phần th́ làm sao có nổi vui đong đầy trong cơi ḷng của người mẹ mất con, góa phụ Naim ? Nếu không có đôi tay sẻ chia và phục vụ giơ lên để chúc lành th́ làm sao mấy ngàn người đói meo giữa hoang mạc có được bánh cá thơm ngon đă đời chắc ruột ? Phải chăng, v́ chính Ngài đă không chê những giọt nước mắt nóng hổi t́nh yêu sám hối của M.Mađalêna để lại trên chân mà đă khiến cho Matthêô sẵn sàng bỏ lại tất cả để theo Ngài lang thang rao giảng t́nh yêu ? Phải chăng v́ Ngài đă không kết án người phụ nữ ngoại t́nh mà Gia-Kê trưởng ty thu thuế giàu sụ sẵn sàng leo lên cành sung để được ngắm nh́n Ngài cho sướng mắt để sau đó sẵn sàng trở nên kẻ nghèo để sẻ chia và sống công chính. Phải chăng v́ Ngài đă mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh mà đôi mắt tâm hồn của tên trộm bị đóng đinh bên hữu đă chợt mở ra để nh́n thấy trong cái thân xác bê bết máu kia là ch́a khóa của quyền uy đang mở cửa vào Vương quốc vĩnh hằng ?

Sống đức tin hôm nay đó chính là ư thức mănh liệt rằng : Đức Kitô phục sinh đang hiện diện trong mọi ngỏ ngách và biến cố cuộc sống, nhất là, Ngài có mặt ngay trong những phút giây và cảnh ngộ bi đát nhất như cảnh ngộ của gia đ́nh Bêtania trong biến cố La-gia-rô qua đời.

Thê thảm nhất, khổ sầu nhất, thất vọng nhất, là khi con người chối từ và phản bội Thiên Chúa để không bao giờ thấy được ánh sao hy vọng ở cuối trời, không nhận ra ánh mắt yêu thương và tha thứ đang dơi nh́n theo…mà chỉ một ḿnh loay hoay bước đi trong cơi nhân sinh buồn thảm. Trong hoàn cảnh đó, trong thái độ đó, quả thật cuộc sống đă trở thành cơi chết, hương vị ngọt ngào của cuộc sống đă trở nên ngải đắng, ánh sáng ấm nồng mùa xuân trở thành đêm đông băng giá…Và như thế, một liều thuốc độc, một phát súng, một dây tḥng lọng đă trở nên “phương tiện gần gũi dẫn lối đưa đường vào cơi chết tuyệt vọng” ! Chúng ta đừng quên câu chuyện “Ngày Thứ Năm Tuần Thánh” : khi Giu-đa phản bội Thầy, bỏ bàn tiệc ra đi, th́ “bóng tối dâng lên”…và “bóng tối quái ác” đó đă phủ ngập trái tim Giu-đa cho đến khi y đưa đầu vào chiêc giây tḥng lọng để chọn cái chết buồn tênh tăm tối. Trong khi đó, chiều Thứ Sáu hôm sau trên đồi Can-vê nắng úa, một kẻ trộm bị đóng đinh đang hấp hối, đă nh́n ra trong cái chết đớn đau oan nghiệt của con người tử tội Giêsu Na-da-rét một ánh sáng chứa chan niềm hy vọng : “Khi Thầy vào Nước của Thầy xin nhớ đến tôi”. Và lập tức anh ta được đáp ứng : “Hôm nay anh sẽ ở trên thiên đàng với tôi”. Như thế đó, Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô đă nhập thể trong chính nổi đau và cái chết để dẫn đưa những ai tin vào Ngài tiến vào cuộc sống đích thực, như hôm nay Ngài xác quyết : “Ai sống mà tin vào Ta sẽ không chết bao giờ”. 

Phải chăng đây cũng chính là kim chỉ nam cho đời thường cuộc sống và là sự chuẩn bị cuối cùng của Mùa Chay Thánh, chuẩn bị bằng sự can đảm “chết đi cho cái tôi đáng ghét” của ḿnh, can đảm quay lưng chối từ cái quá khứ của cuộc đời nô lệ tội lỗi, can đảm thoát ra khỏi vũng lầy của yếu đuối, đam mê và dục vọng...để đĩnh đạt cùng với Đức Kitô bước vào niềm hy vọng phục sinh, cuộc sống mới trong hoan vui ân sủng.

Tin vào sự sống, tin vào Đấng đă nhập thể trong nổi đau và cái chết để phục hồi tất cả trong vinh quang phục sinh sẽ không là một công thức suông được lặp đi lặp lại như “điệp khúc của mùa Chay”, mà phải hiện thực ngay trong thánh lễ nầy, khi chút nữa đây, Thịt Máu Ngài sẽ trở nên lương thực trường sinh để biến cuộc đời ta, thân xác ta ngập tràn “Thần Khí. Điều quan trọng giờ nầy là ta hăy mạnh dạn trả lời câu hỏi của Đức Kitô : “Con có tin như thế không ?”  không phải bằng cách lặp lại thuộc ḷng lời của cô Matta : “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian”, nhưng là bằng tất cả con tim và cuộc sống : con tim sẵn sàng yêu đến cùng cho dù phải thí mạng v́ bạn hữu và cuộc sống sống hết ḿnh cho vinh quang Thiên Chúa và cứu rỗi anh em cho dù phải kinh qua nẻo đường hẹp thập giá.

Để yêu và để sống như thế, dĩ nhiên, sẽ là chuyện bất khả khi với thân phận con người, nhưng lại là chuyện có thể khi chúng ta biết sẵn sàng để cho “Thần Khí chi phối”. Đó chính là kinh nghiệm của Thánh Phaolô, một con người đă được Thần Khí đổi mới toàn diện từ một tay “sát thủ” tận lực tiêu diệt kitô giáo đă trở nên chứng nhân của Tin Mừng sống lại. Nguyện xin Thần khí của Đức Kitô hôm nay cũng biến đổi tất cả chúng ta nên những con người mới, nên những chứng nhân của Tin Mừng Sống lại. Amen.

 

CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY (A)

LẠY NGÀI ! CON TIN

 

Dẫn nhập đầu lễ :

            Kính thưa ông bà anh chị em, cộng đoàn chúng ta đang họp nhau cử hành Chúa Nhật IV Mùa Chay, Chúa Nhật mà màu áo lễ có thể mượn sắc hồng của hoan vui rực sáng để thay sắc tím của khắc khổ u buồn ; và từ Chúa Nhật nầy, các anh chị em Dự Ṭng trên khắp thế giới đang có những ngày hân hoan náo nức để tiến về Giếng rửa Tội, tiến vào cuộc Tái Sinh thiêng liêng làm con cái ánh sáng trong mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô. Trong ư nghĩa ấy, phụng vụ Chúa Nhật IV Mùa Chay, với sứ điệp Lời Chúa mang trọng tâm “Ánh Sáng” đang khơi gợi chúng ta hăy biến cuộc hành tŕnh đức tin thành một cuộc “hội ngộ” với Đức Kitô là nguồn ánh sáng, một cuộc đổi đời từ bóng tối của lầm lạc đui mù tiến về chân lư của rạng rỡ tin yêu. Thánh lễ hôm nay vừa là một gọi mời vừa là một cơ hội để chúng ta một lần nữa đặt niềm tin vào Thiên Chúa, quay trở về với Thiên Chúa và tiến đến gặp gỡ Thiên Chúa trong Đức Kitô, Đấng đang hiện diện trong Thánh lễ nầy để ban cho ta ánh quang rạng ngời của chân lư cứu độ.

            Giờ đây, chúng ta hăy nh́n nhận tội lỗi để xứng đáng cử hành Thánh lễ.

 

            Giảng Lời Chúa :

            Nổi bi đát nhất của một tù nhân đó là ngày vĩnh viễn bị ném vào ngục tối để không c̣n được nh́n thấy ánh sáng của ban ngày ; và giây phút kinh hoàng nhất của môt tên tử tội là phút giây đợi chờ hành quyết để vĩnh biệt ánh sáng cuộc sống và bị đẩy vào đêm đen của miền âm u sự chết !

            Quả thật, Ánh Sáng – Bóng Tối đó là hai đối cực tượng trưng cho hai cuộc sống, hai thế giới, hai lănh vực hoàn toàn đối nghịch nhau, cách xa nhau, triệt tiêu nhau. Và trong ngữ nghĩa Kinh Thánh, Ánh Sáng là tượng trưng cho chân lư và sự sống, cho vinh quang Thiên Chúa, cho niềm tin yêu hy vọng, cho ơn cứu độ…C̣n Bóng Tối là quê hương của lầm lạc, tội lối, ma quỷ, gian ác. Nếu Thiên Chúa ngay từ đầu đă dựng nên ánh sáng như thực tại đầu tiên của công tŕnh sáng tạo ; th́ vào chiều Thứ Sáu, khi Con Chúa tắt hơi trên Đồi Sọ, bóng tối đă bao trùm không gian. Cũng vậy, nếu khi b́nh minh thức giấc, muôn tiếng chim ca hát để báo tin một ngày mới với cuộc sống mới bắt đầu, th́ khi màn đêm buông xuống, có bao nhiêu toan tính đen tối của các thế lực tội ác ra tay hoạt động. Chính v́ thế, các Sứ ngôn không ngần ngại loan báo viễn tượng về một “ngày mai rực sáng của thời đại Thiên Sai” để bỏ lại những ngày “lưu đầy sống kiếp lầm than lầm lũi bước đi trong miền âm u tử địa”  (Is 9,1). Và khi thời Tân ước đến, Thánh Gioan đă không ngần ngại gọi Đức Kitô là “ánh sáng cho nhân loại, ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối không diệt được ánh sáng…là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người” (Ga 1, 3-9).

 

            Sứ điệp phụng vụ hôm nay tập chú vào “huyền nhiệm ánh sáng” để vừa dẫn lối đưa đường các anh chị em dự ṭng đến một chọn lựa nghiêm túc : hoặc là ở lại trong bóng tối của lầm lạc và xa cách Thiên Chúa, hoặc là bước tới ngưỡng cửa của đời sống mới trong ánh quang của con cái sự sáng qua bí tích Rửa tội ; đồng thời cũng gọi mời tất cả cộng đoàn tín hữu hăy mạnh mẽ tiến bước trên con đường của chân lư phúc âm và loại trừ mọi biểu hiện của cuộc sống ù lỳ trong bóng tối của tội lỗi.

 

1. Để nh́n thấy ánh sáng cần có “đôi mắt của Thiên Chúa”.

            Ánh sáng có rực sáng bao nhiêu, ban ngày có rạng thế nào, th́ đối với người mang đôi mắt mù, tất cả cũng chỉ là bóng tối. Cũng vậy, Thiên Chúa có toàn năng làm sao, có nhân hậu thế nào, và ơn cứu độ của Ngài có quí giá cần thiết mấy chăng nữa, mà con người không có được “đôi mắt đức tin” th́ măi măi cũng ch́m sâu trong đui mù lầm lạc. Chính v́ thế, điều quan trọng đầu tiên để có được ánh sáng, để nh́n thấy ánh sáng đó chính là “đôi mắt sáng”. Nếu đôi mắt của I-sai ngày xưa chỉ nh́n thấy ‘diện mạo bên ngoài” th́ với cái nh́n của Thiên Chúa, tiên tri Samuel đă “nh́n sâu tận đáy ḷng”; và v́ thế, cậu con trai út  Đa-Vít đă được xức dầu tấn phong làm vua Ít-ra-en (BĐ 1). Tất cả chúng ta đều cần được trang bị “đôi mắt của Thiên Chúa”, tức là đôi mắt của ḷng tin, cậy mến, là đôi mắt của ḷng khiêm hạ, sám hối ăn năn, là đôi mắt của trái tim yêu thương quảng đại. Để có được “đôi mắt sáng thiêng liêng” nầy, chúng ta phải gắng sức thanh lọc cái nh́n, gột rửa phán đoán, tẩy trừ thiên kiến, để ánh nh́n về Thiên Chúa và nh́n đến anh em càng ngày càng rơ nét hơn, trong sáng hơn, chính xác hơn. Cũng chính v́ mang nặng những chiếc “mặt nạ cồng kềnh”, những “đôi kính đen” của giả h́nh, kiêu căng, hợm hĩnh, đầy đố kỵ ghen ghét hận thù, mà với với bao nhiêu dấu lạ cả thể, như với dấu lạ “người mù từ lúc mới sinh được sáng mắt” trong chuyện kể của Tin mừng hôm nay, những ông biệt phái vẫn không nhận ra “Đấng Thiên Sai Cứu Thế nơi con người Giêsu Na-da-rét” để cuối cùng hè nhau đóng đinh Ngài vào thập giá. Trong khi đó, người mù vừa được chữa lành, bằng một đức tin đơn sơ khiêm hạ, lần đầu tiên diện kiến đă “quỳ xuống thân thưa : “Lạy Ngài Con Tin”. (TM).

            Mùa Chay, phải chăng là Mùa để chúng ta vứt bỏ “chiếc mặt nạ cồng kềnh”, “đôi kính đen tăm tối” của cái tôi tội lối, biếng lười, gian dối, ích kỷ, ghen ghét, tham lam…và bao nhiêu tính hư tật xấu khác, để mang lấy “đôi mắt mới của Thiên Chúa” là niềm tin sống động, đức cậy vững bền, đức ái cụ thể, với cơi ḷng sám hối khiêm hạ, với nhiệt t́nh phục vụ yêu thương, với quyết tâm hy sinh từ bỏ…Đó cũng chính là điều mà trong BĐ 2, Thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Ê-phê-sô đă nhắc bảo chúng ta : “xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hăy ăn ở như con cái ánh sáng, mà ánh sáng đem lại tất cả những ǵ là lương thiện, công b́nh chân thật…”

 

2. Để có “đôi mắt của Thiên Chúa” hăy để Thiên Chúa chạm đến :

            Nhưng không dễ ǵ chúng ta tự ḿnh có được “đôi mắt của Thiên Chúa”, đôi mắt sáng thiêng liêng” thật sự để quan chiêm những thực tại thần linh, để nh́n ra những chân lư của ơn cứu độ. Nếu không gặp gỡ Đức Kitô, để Ngài lấy bùn trộn nước miếng xức lên đôi mắt mù, và sau đó vâng lệnh Ngài đi rửa nơi hồ Si-lô-ác, th́ măi măi anh ta vẫn ngồi lại trong bóng tối mù ḷa tội nghiệp. Và vượt qua cái nh́n thể lư với con mắt xác thịt, anh mù từ lúc mới sinh bị cho là “đồ sinh ra trong tội” đó đă lắng nghe tiếng Chúa, đă đón nhận mạc khải của Ngài : “Chính người đang nói với anh đây”, mà anh ta đă thấy được, đă cảm nghiệm được chân lư bằng thái độ giản đơn nhưng đong đầy ư nghĩa sâu sắc trọn vẹn : anh quỳ xuống và thân thưa : “Lạy Ngài con tin”. Trong khi đó, những ông biệt phái trang bị đầy ḿnh những kiến thức thánh kinh và lề luật, nhưng cũng mang đầy những kiêu căng, giả h́nh và thiên kiến, cùng với trái tim đen tối đầy những mưu thâm chước độc, đố kỵ hận thù…đă mù tịt và điếc lác trước những “dấu lạ” đầy quyền năng và yêu thương của Đấng Cứu Thế, cho dù những dấu lạ đă từng xuất hiện với Ngài từ ánh Sao Bê-lem lúc Ngài chào đời cho đến việc đất động trời lay trên Đồi Sọ khi Ngài tắt thở.

            Vâng, phải biết mở ḷng ra, phải biết quỳ xuống, phải gặp gỡ Thiên Chúa, phải đối diện với Ngài, phải để Ngài chạm đến. Đó chính là tiếng kèn giục giă của Mùa Chay. Mà Thiên Chúa nào ở đâu xa lạ : Ngài có đây trong bí tích Thánh Thể, Ngài có đây, trong cuộc họp mặt cầu kinh của gia đ́nh, Ngài có đây nơi Ṭa Giải tội, Ngài có đây, nơi tràng hạt Mân Côi, Ngài có đây nơi những người ăn xin ta gặp hằng ngày, Ngài có đây trong những nghĩa cử hy sinh và chung thủy của vợ chồng, trong vâng lời hiếu thảo của con cái, trong tha thứ khoan dung của bạn bè…Ngài có đây trong những phục vụ âm thầm nhưng chan chứa yêu thương khiêm hạ, những quyết tâm đầy can đảm nói “không” trước những cám dỗ của ươn lười xác thịt… Và đó chính là sống Mùa Chay, là đang bước đi trong ánh sáng, là trên đường tiến về Phục Sinh.

 

            Và nếu hiểu “Đạo là như thế”, Mùa Chay là như thế, th́ chúng ta măi măi hoan ca như thánh vịnh đáp ca hôm nay : “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi”, hay mạnh mẽ như lời Thánh Phaolô trong cuối BĐ 2 hôm nay : “Tỉnh giấc đi hỡi người đang ngủ ! Từ chốn tử vong trỗi dậy đi nào !  Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi !”.

 

Lớn lên trong ḍng Nước Hằng Sống

CHÚA NHẬT III MÙA CHAY (Năm A - 2008)

 

Dẫn nhập đầu lễ :

 

            Kính thưa ông bà anh chị em, cộng đoàn chúng ta đang tiến vào trung tâm điểm của Mùa Chay và các anh chị em Dự Ṭng trên khắp thế giới đang có những ngày chuẩn bị gấp rút để tiến về Giếng Rửa Tội, tiến vào cuộc Tái Sinh thiêng liêng quan trọng nhất của cuộc đời sẽ được thực hiện trong mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô. Trong ư nghĩa ấy, phụng vụ Chúa Nhật III Mùa Chay, với sứ điệp Lời Chúa mang trọng tâm “Nước Hằng Sống” đang gọi mời dân Chúa khắp nơi hăy biến đức tin thành một cuộc “hội ngộ” với chính Thiên Chúa là nguồn mạch sự sống, biến việc sống đạo của mỗi người thành cuộc “gặp gỡ Đức Kitô” là “Đường, Chân lư và Sự sống” đích thật. Thánh lễ hôm nay cũng là một cơ hội để chúng ta một lần nữa đặt niềm tin vào Thiên Chúa, quay trở về với Thiên Chúa và tiến đến gặp gỡ Thiên Chúa trong Đức Kitô, Đấng đang hiện diện trong Thánh lễ nầy để ban chính sự sống thần linh cho ta.

            Giờ đây, chúng ta hăy nh́n nhận tội lỗi để xứng dáng cử hành Thánh lễ.

 

            Giảng Lời Chúa :

 

            Sống trên đời ai mà đă không một lần vật lộn với những cơn khát : khát nước, khát t́nh, khát tiền, khát thành công, khát hạnh phúc, khát b́nh an, khát yên lặng, khát cảm thông, khát gần gũi, khát  sống, khát yêu, khát thù khát hận...Chính v́ thế, nhà thơ Đ́nh bảng đă nói lên nổi khát đó qua những câu thơ :

            Hồn tôi một cánh đồng không

            Lạy trời mưa xuống thành sông, thành ng̣i...

            Lạy trời mưa suốt đêm nay

            Hồn tôi là những luống cày khô khan...

(Lời buồn thánh.Lê Đ́nh bảng, Hành Hương, thơ. 2006)

            Hay :

            Tôi khô khát tựa trẻ thơ đ̣i sửa

            Chiều đăm đăm trông khói núi lên trời

            Nên van Ngài làm mưa móc tuôn rơi

            Và phủ sóng lên đời tôi nhật thực...

(Xin trời mưa xuống. Lê Đ́nh bảng, Hành Hương, thơ. 2006)

                                                                       

            Sứ điệp Lời Chúa hôm nay cũng muốn nói với chúng ta về những cơn khát. Đặc biệt, qua biến cố “cơn khát nước điên cuồng” của Ít-ra-en trong hoang mạc, và cuộc đàm thoại về Nước Hằng sống giữa Chúa Giêsu và người thiếu phụ Sa-ma-ri bên bờ giếng Gia-cóp, Lời Chúa đă đưa chúng ta và các anh chị dự ṭng đi vào các chiều kích sâu xa của cuộc hành tŕnh đức tin mà bí tích Rửa tội chính là cửa ngỏ đầu tiên. Chúng ta hăy để Lời Chúa soi ḷng mở trí chúng ta.

 

1. Cuộc đời và những cơn khát :

 

            Trong ngôn ngữ Thánh Kinh, “nước” được nhiều lần nhắc đến : Ngay từ buổi khai thiên lập địa, nước đă có mặt trong công cuộc tạo dựng của Thiên Chúa. Nước chảy nơi vườn Eden để biến nơi đây thành địa đàng trần gian. Nước dâng cao thành Hồng thủy để thanh tẩy địa cầu. Nước Biển Đỏ và sông Gio-đan dựng đứng như tường thành để dân Ít-ra-en đi bộ tiến vào Hứa đại. Nước làm cho muôn vật sinh sôi nẩy nở. Và người công chính được ví như cây dừa mọc bên bờ suối nước, trổ sinh hoa trái tốt lành. Trong khi đó, sứ ngôn Ê-dê-ki-en đă loan báo, vào thời Cứu Thế, nước sẽ chảy ra từ bên phải đền thờ để chữa lành và cứu sống muôn người...

            Tuy nhiên, dụng ư của trích đoạn sách Xuất Hành được công bố nơi bài đọc 1 hôm nay, khi nhắc đến biến cố “khát nước” của dân Ít-ra-en trong hoang địa là muốn nhắc nhở chúng ta về những “cơn khát của thời đại hôm nay” và thái độ ứng xử của đức tin trước những cơn khát nầy.

            Thật vậy, ngày hôm nay nhân loại cũng đang bị dày ṿ bởi nhiều cơn khát cháy bỏng : khát tiền, khát t́nh, khát hưởng thụ, khát tự do, khát cơm no áo ấm, khát danh vọng chức quyền, khát thành công, khát quyền lực, cũng không loại trừ những cơn khát hận thù, khát đam mê và dục vọng... Và để thỏa măn những cơn khát đó, đă có không biết bao nhiêu những “mời chào, những giải pháp, những đề nghị”.  Biết bao nhiêu người bỏ mạng trên Biển Đông khi khao khát đi t́m một “chân trời đất hứa tự do”; cũng không ít người chôn thây nơi rừng thiêng núi thẳm v́ khao khát t́m vàng hay t́m trầm. Các phương tiện truyền thông hôm nay cũng đă báo động khi có không ít cô gái Việt nam v́ khát khao một thiên đàng hạnh phúc nên chấp nhận xa quê lấy chồng Đài Loan hay Hàn Quốc, để cuối cùng ôm phận bạc lỡ làng…Ngày xưa, dân Ít-ra-en khi phải đối diện với cơn khát nước điên cuồng nơi hoang mạc, đă liều quay lưng chống đối Mô-sê, nghi ngờ sự hiện diện và đồng hành của Thiên Chúa, quên hết bao nhiêu ơn lành và kỳ công Chúa đă thực hiện trong biến cố Vượt Qua khai mạc cuộc Xuất Hành. Họ quên cả “chiếc gậy của Mô-sê” đă từng dương ra trên biển Đỏ để họ tiến bước ráo chân giữa hai bờ tường nước dựng. Quên cả manna, quên luôn chim cút, quên cột mây che mát, cột lửa dẫn đường, quên hết Thập điều trên núi Sinai…Ngày nay, trước những cơn khát của cuộc đời, chúng ta cũng đă bao lần dẹp Thiên Chúa sang một bên, hay chí ít, cũng hồ nghi về sự hiện hữu của Ngài, quên ḿnh là Kitô hữu, quên ḍng nước rửa tội, quên Chúa Giêsu đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể, quên các giới răn và các thực hành luân lư Kitô giáo, quên hết những lời dạy của tin mừng…

 

2.Khi “chiếc gậyThánhThần” can thiệp :

 

            Nhưng Thiên Chúa lại chứng tỏ quyền năng bằng ḷng tha thứ ; và Ngài lại một lần nữa ra tay. Chiếc gậy của Mô-sê có dịp được dương ra để đập vào tảng đá cho mạch nước tuôn trào. Trên “từng cây số của chiều dài lịch sử nhân loại”, Thiên Chúa nào chịu thua sự cứng ḷng và yếu đuối của loài người ! Kể từ những giọt máu và nước từ trái tim của Con một tuôn ra trên đồi Sọ, chiếc gậy Thánh thần đă dương ra trên khắp địa cầu để đập vào muôn vạn trái tim chai cứng, khô khan làm vọt lên ḍng nước của ơn cứu độ, của tái tạo, của phục sinh. Ngay trong hoang mạc của tối tăm và sự chết trên đỉnh đồi Can-vê chiều thứ Sáu, ḍng nước đó đó đă chạm đén trái tim của người trộm bên hữu để trong anh bừng lên niềm hy vọng đi vào hạnh phúc vĩnh hằng. Người phụ nữ Samari trong Tin mừng hôm nay đang khát t́nh với năm người đàn ông không chính thức, đang khao khát một niềm tin đúng nghĩa để thờ phượng Thiên Chúa, một khi được gặp gỡ Đấng là Đường, là Sự thật và Sự sống đă hân hoan trở nên một con người mới. Rồi tiếp nối những Maria Bêtania ngồi bên chân Chúa, Giakê cố nh́n Chúa trên cành cây sung hay Lê-vi nghe tiếng Chúa ngay nơi bàn thu thuế, người thiếu phụ ngoại t́nh đứng nh́n Chúa im lặng vẽ h́nh trên cát...tất cả đă đứng lên và làm lại cuộc đời trong niềm vui của một cuộc phục sinh, của một đời sống mới... Cứ thế, suốt hai ngàn năm nay, hàng hàng lớp lớp con người đă được chiếc gậy Thánh Thần chạm đến để tuôn đổ hồng ân, để nhận được ḍng nước hằng sống tái sinh qua bí tích Rửa tội và được nuôi dưỡng lớn lên nhờThánh Thể. Đúng như lời Đức Kitô đă nới với người thiếu phụ Samari trong Tin mừng hôm nay : “và nước tôi cho sẽ sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời”.

 

3. Tắm gội trong ḍng nước hằng sống

 

            Như vậy điều quan trọng c̣n lại hôm nay chính là hăy mở ḷng ra, hăy đến và hăy gặp. Chính người thiếu phụ Samari hôm nay đă chịu mở ḷng ra đối thoại với Chúa, đă chấp nhận để Chúa truy vấn và đă để Lời Chúa xuyên thấu cơi ḷng. Và từ đó lại một mạch nước hằng sống đă tuôn trào nơi trái tim tưởng đâu đă cằn khô nơi chị, biến chị trở thành chứng nhân, thành tông đồ để rao giảng đơn sơ chỉ một tin Mừng : “Đến mà xem : có một người đă nói với tôi tất cả những ǵ tôi đă làm. Ông ấy không phải là Đấng Kitô sao ?”. Quả thật, đức tin luôn là một cuộc khao khát vươn tới, là một sự khó nghèo để được lấp đầy, một niềm trông cậy để được đáp trả. Bởi v́ Đức Kitô không bao giờ khước từ những ai đến cùng Ngài ; lại càng không phải là kẻ dồn ta vào bước đường cùng để xô ta xuống vực thẳm. Hăy tự nhiên và bộc trực như người thiếu phụ Samari hôm nay, hay cứ huyên náo lăng xăng tiếp Chúa như cô Matta Bêtania, yên lặng nghe Chúa như cô Maria, ṭ ṃ trèo lên cây để được thấy Chúa như Giakê, đứng ngay lên bỏ tất cả theo Chúa như Matthêô, cả khi bất đắc dĩ vác đỡ thập giá như Simêon…Điều quan trọng là hăy đến, hăy tiếp cận, hăy gặp gỡ. Chúa nào có xa đâu.

            Như vậy Mùa Chay phải chăng là Mùa để chúng ta mở rộng cơi ḷng tập luyện sống niềm tin tích cực, sống cuộc gặp gỡ Đức Kitô, sống đối diện với cái tôi đích thực của ḿnh để t́m gặp một sức sống mới, một nguồn nước mới. Chúng ta hăy bước ra khỏi cái ảo tưởng cho rằng : ḿnh sống đạo như thế đủ rồi, đức tin như thế là tạm ổn. Hăy tỉnh táo. Coi chừng chúng ta đang trong “cơn thiếu nước trầm trọng”, đang trong thế “quay lưng lại với Thiên Chúa”. Hăy mạnh dạn quay lại ngơ lời với Đức Kitô như người thiéu phụ Samari : “Xin ban cho con thứ nước ấy”, và hăy để chiếc gậy Thánh Thần đập vào cơi ḷng, vào tim óc và cuộc sống. Đó là chiếc gậy của ṭa Giải tội, của Thánh Lễ, của việc cầu nguyện, của Tin mừng, của ăn chay và làm phúc, của tha thứ ḥa giải với anh chị em xung quanh, của việc thực hành liêm khiết, thủy chung trong đời sống gia đ́nh, trong sáng, trách nhiệm nơi công sở…Hăy để ḍng nước của nhiệm tích Rửa tội vọt lên trong cuộc đời, hăy để ḍng nước của Thánh Linh tuôn trào trong tim óc. Chắc chắn, chúng ta sẽ lớn dần lên trong tin yêu và niềm vui hạnh phúc thánh thiêng như cảm nghiệm của nhà thơ Đ́nh bảng :

            Cảm ơn Chúa đă cho tôi tắm gội

            Lớn dần lên trong hương sắc của Người

            Này lại ngày hoa trái cứ sinh sôi

            Mỗi gieo văi là một lần đẫy hạt..

(Giữa bao la đất trời. Lê Đ́nh bảng, Hành Hương, thơ. 2006)

            Ḍng nước đó chính là Đức Kitô đang có ở đây. Hăy hướng về Ngài. Hăy gặp gỡ Ngài.

 

CHÚA NHẬT II MÙA CHAY (A)

LÊN CAO VÀ ĐI XA

 

Dẫn nhập đầu lễ :

 

            Kính thưa ông bà anh chị em,

            Chúa Nhật II Mùa Chay hôm nay gần như đưa chúng ta và các anh chị em Dự ṭng tiến vào gần trung tâm của cuộc hành tŕnh Mùa Chay. Thật vậy, sứ điệp Lời Chúa vọng lại giữ cộng đoàn chúng ta hôm nay đó chính là “tiếng gọi mời hăy lên cao và hăy đi xa”. Lên cao như Đức Kitô đưa các Tông đồ lên đĩnh núi Ta-bo để Ngài biến h́nh rạng rỡ, đi xa như tổ phụ Áp-ra-ham bỏ quê cha đất tổ để theo tiếng gọi vô h́nh để tiến về hứa địa.

            Cuộc hành tŕnh Mùa Chay hôm nay của Dân Chúa hay cuộc hành tŕnh đức tin của mỗi người chúng ta, phải chăng cũng chính là cuộc nỗ lực phấn đấu để mỗi ngày “lên cao và đi xa” trước lời Chúa vẫy gọi, trước những đ̣i hỏi của Tin Mừng, trước những thách đố của Thập giá.

            Giờ đây chúng ta hăy nh́n nhận tội lỗi chúng ta đê xứng đáng cử hành thánh lễ.

 

            Giảng Lời Chúa :

 

            Ngày xưa trong lịch sử nước Tàu có chàng tráng sĩ Kinh Kha, trước khi lên đường thi hành sứ mệnh trọng đại và đầy nguy hiểm do hoàng tử nước Yên kư thác : sứ mệnh thích khách tiêu trừ Tần thủy Hoàng, th́ bên bờ sông Địch, lúc chia tay, đă hát lên rằng : “Tráng sĩ một ra đi không hẹn ngày trở lại”. Và quả thật, sứ mệnh không thành, Kinh Kha đă bị Tần Thủy Hoàng giết chết, để ngàn năm sau c̣n lưu lại danh thơm “Kinh Kha tráng sĩ”.

            Dù sao, cuộc “ra đi” của Kinh Kha coi như đă thất bại. Phải chăng đó là cuộc “lên đường” mà “đường đi không đến”. Trong khi đó sứ điệp Lời Chúa hôm nay gọi mời và nhắc bảo chúng ta rằng : đức tin phải là một cuộc lên đường và “đường đi phải đến”, một cuộc “vươn ḿnh lên cao” và lên cao phải đạt được mục tiêu. Chúng ta có thể dừng lại để chia sẻ với nhau đôi điều về nội dung sứ điệp Lời Chúa gọi mời hôm nay.

 

1. TIN : đó là không ngừng vươn lên cao – Hướng về Thiên Chúa – Đi tới chân thiện mỹ - Vươn tới cơi vĩnh hằng.

            Nếu không định hướng đức tin trong ư nghĩa như thế, và cố gắng tỉnh táo sống theo định hướng đó, chúng ta dễ biến cuộc sống đức tin thành một lối ṃn xơ cứng, một thói quen ươn lười và giả h́nh hay một lối biểu hiện t́nh cảm đầy mê tín dị đoan và lệch lạc.

            Tại sao phải định hướng và phải sống như thế ?

v     Thưa v́ cuộc sống đời thường dễ biến con người “ở lại dưới thấp”, chấp nhận cuộc sống dễ dăi, tự tại an nhàn, một cuộc sống “tà tà mặt đất”, không cần phải cố gắng, nỗ lực hay phấn đấu. Đó là cuộc sống nhàn cư theo cái kiểu :

Mai ta về sau núi

Mà cất am tị trần

Vẽ h́nh nàng bên gối

Mà ngắm hết mùa xuân (Trần Tuấn Kiệt)

Hoặc tiêu cực chán nản theo kiểu Chế Lan Viên :

            Hăy cho tôi một tinh cầu giá lạnh

            Một v́ sao trơ trọi cuối trờ xa,

            Để nơi ấy tháng ngày tôi lẫn tránh,

            Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo

v     Và nếu có phấn đấu, có nỗ lực, chẳng qua cũng chỉ với những mục tiêu nhuốm đầy tính ích kỷ, vụn vặt, phục vụ cho những nhu cầu đơn điệu : cơm áo gạo tiền, bồ bịch vợ con, học hành thi cử…mà ít khi biết  mở sang những mục tiêu cao hơn, xa hơn theo nhưng đ̣i hỏi của Tin Mừng như :

- Đ̣i hỏi sống thánh thiện : “Các con hăy thánh như Cha các con trên trời là Đấng thánh”,

- Đ̣i hỏi sống công chính : “Nếu các anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và biệt phái, th́ chẳng được vào Nước trời”

- Đ̣i hỏi sống chứng nhân, gương sáng : “Chính anh em là muối cho đời….chính anh em là ánh sáng cho trần gian…”

- Đ̣i hỏi hy sinh : “Ai muốn theo ta hăy từ bỏ ḿnh vác thập giá ḿnh mỗi ngày mà theo Ta”.

- Đ̣i hỏi yêu thương : “Hăy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đăi anh em”

                              “Không có t́nh yêu nào lớn cho bằng kẻ hy sinh mạng sống bạn hữu”

- Đỏi hỏi xả thân phục vụ : “Anh em hăy rửa chân cho nhau như Thầy đă rửa chân cho anh em”

- Đ̣i hỏi bác ái làm phúc : “Ta bảo thật các ngươi : mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đă làm cho chính Ta vậy”….

 

            H́nh ảnh cuộc “Ra đi” của Tổ phụ Áp-ra-ham và cuộc “Lên Núi” của Đức Kitô và các môn đồ mà các trích đoạn Lời Chúa thuật lại hôm nay phải chăng là một lời mời gọi tha thiết của Mùa Chay để chúng ta định hướng lại nhịp sống đức tin nếu đức tin đang trên đà sai lệch, làm mới lại lối sống đạo của ḿnh nếu lối sống đạo đă cũ ṃn xơ cứng. Đó là cuộc gọi mời không ngừng biết vươn cao và đi xa. Vươn cao khỏi đồng bằng cuộc sống với những nếp nghĩ và cách hành xử tầm thường, cục bộ, ích kỷ, bon chen, ganh tỵ, tham lam ; đi xa khỏi cái tôi với trái tim và con mắt chật hẹp, méo mó, xoi mói, giận hờn, thù oán, kiêu căng…

            Riêng đối với các anh chị em dự ṭng, sứ điệp Lời Chúa hôm nay đă khắc họa hai h́nh ảnh thật rơ nét để nhắn gởi cho anh chị em về nỗ lực chọn lựa niềm tin của chính ḿnh.  H́nh ảnh Áp-ra-ham ĺa bỏ quê cha đất tổ với những ràng buộc và quan hệ mật thiết của gia đ́nh, gia tộc, tín ngưỡng…để ra đi theo tiếng gọi của Đấng Thiên Chúa vô h́nh ; và h́nh ảnh của Đức Kitô biến h́nh trên núi cao Ta-bo, lột bỏ cái xác thân b́nh thường nhân loại để mặc lấy cái rực rỡ chói ngời của thân xác phục sinh, phải chăng đó chính là chọn lựa “ra đi t́m kiếm đức tin” của anh chị em khi dấn thân cho một niềm tin mới, là cuộc lột xác, khước từ con người cũ với những nếp suy nghĩ và ứng xử tối tăm ngoại giáo để mặc lấy những thái độ và ứng xử sáng ngời của tin Mừng.

 

2. Tin : đó là cuộc hành tŕnh đầy thử thách gian nan :

            Nếu tin là một cuộc “Lên Cao” và “Đi xa” th́ chắc chắn đó là cuộc hành tŕnh đầy thử thách gian lao, một cuộc hành tŕnh đ̣i trả giá cao, rất nhiều khi đó là cái chết, như một câu ngạn ngữ Pháp ; ‘Partir c’ est mourir un peu” (Đi là chết một ít”. Nếu chàng tráng sĩ Kinh Kha ngày xưa đă “một ra đi không hẹn ngày trở lại”, th́ người “tráng sĩ Kitô hữu” hôm nay cũng phải “một mất một c̣n” với chọn lựa niềm tin của ḿnh. Ngay từ buổi đầu Kitô giáo, Đấng sáng lập đă từ bỏ mái ấm gia đ́nh ở làng quê Na-da-rét để dấn thân rao giảng Tin Mừng và sau đó là vác lấy thập giá lên đồi Sọ để hiến dâng thân ḿnh làm của lễ hy sinh. Các tông đồ đă “bỏ cha, bỏ mẹ, gia đ́nh, thuyền và lưới” để đi theo Đức Kitô và cũng đă kết thúc cuộc hành tŕnh đó bằng những cuộc tử đạo. Và kể từ đó, hàng hàng lớp lớp thế hệ Kitô hữu đă lần lượt nối gót trên cuộc hành tŕnh đức tin mà cái giá phải trả chưa bao giờ thay đổi.

            Một cách cụ thể : cuộc hành tŕnh từ gia đ́nh đến nhà thờ xem ra cũng đă là khó đối với nhiều người hôm nay. Đó là cuộc hành tŕnh mỗi ngày đến với Thánh lễ, là cuộc hành tŕnh ăn năn sám hối đến với ṭa giải tội, là cuộc hành tŕnh đến với anh em để ḥa giải yêu thương, cuộc hành tŕnh đến với những người yếu đau bệnh hoạn, đói khổ để ủi an, giúp đỡ phục vụ. Trong cuộc sống đức tin hôm nay, có bao nhiêu cuộc “lên cao” và “đi xa” như thế mà chúng ta chưa làm được hoặc chúng ta cố t́nh lảng tránh để t́m một nơi ẩn trú an toàn, một pháo đài chắc chắn để không ai quấy rầy, để không sự ǵ phiền nhiễu.

            Tuy nhiên, tiêu đích của cuộc hành tŕnh đức tin không dừng lại ở thập giá hay đồi Sọ. Bởi v́ nếu Đức Kitô đă hấp hối thương đau nơi vườn Giết-sê-ma-ni trên núi Cây Dầu, th́ Ngài cũng đă biến h́nh rực rỡ trên núi Ta-bo ; hoặc nếu Ngài đă gục đầu tắt thở trong cái chết tủi nhục vào chiều Thứ Sáu trên Núi Sọ, th́ cũng trên một ngọn núi Ngài đă oai hùng tập họp các môn sinh để về trời trong chiến thắng vinh quang. Quả thật, bên kia sa mạc và biển Đỏ chính là Đất Hứa, bên kia Thập Giá chính là Phục sinh. Cuộc biến h́nh trên núi Ta-bo hôm nay chính là dự báo chắc chắn cho cuộc phục sinh vinh hiển của Đức Kitô sau biến cố tử nạn, và là h́nh ảnh báo trước viễn tượng phục sinh cho cuộc hành tŕnh đức tin của mọi Kitô hữu, của tất cả chúng ta. C̣n trong đời thường hôm nay, chúng ta tin rằng : mỗi một thánh lễ, một giờ cầu nguyện sốt sắng dâng lên, sẽ nhận được muôn ơn lành đổ xuống, một nụ cười, một cử chỉ thân ái trao ban, sẽ đem về niềm vui bất tận, một nghĩa cử thứ tha, ḥa giải chân t́nh sẽ trả lại khung trờ b́nh an cho tâm hồn và cuộc sống, một chiến thắng trước cám dỗ bất chính sẽ rực sáng niềm vui trong sâu thẳm trái tim, một chút hy sinh chịu thiệt tḥi mất mát để anh em khác được lợi được nhờ, sẽ âm vang một hạnh phúc lâu dài bền vững…Vâng, đó chính là những cái phúc thật mà Đức Kitô đă long trọng loan báo trong bài giảng đầu tiên của Ngài ngày xưa.

 

3. Hành trang cần thiết cho cuộc lên cao và đi xa :

            Nếu Áp-ra-ham đă lên đường ra đi chỉ tựa vào một điều duy nhất  : Lời hứa của Thiên Chúa ; và trên đỉnh núi Ta-bo, trong cuộc biến h́nh của Đức Kitô, Chúa Cha cũng đă đ̣i hỏi một điều duy nhất : “Hăy vâng nghe lời Người”, th́ quả thật, hành trang cần thiết cho cuộc hành tŕnh Mùa Chay hôm nay của Dân Chúa, của mỗi người chúng ta, đó chính là Lời Chúa, là Tin Mừng của Đức Kitô. Chính trong Bài Đọc 2 hôm nay, trích đoạn thư của thánh Phaolô gởi cho Timôthê cũng đă xác nhận : “Chính Đức Kitô đă tiêu diệt thần chết, và đă dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh bất tử”. V́ lẽ đó, Thánh Phaolô đă kêu gọi học tṛ Timôthê : “Anh yêu quư, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hăy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin mừng”.

            Phải đọc Lời Chúa, phải nghe Lời Chúa, phải sống và thực hành Lời Chúa, phải để Lời Chúa hướng dẫn mọi hành vi và cách ứng xử…Quả thật, chúng ta đă nhàm tai với những điệp ngữ ấy ; và h́nh như những hành vi đức tin đó xem ra đă là chuyện của quá khứ và không bao giờ là đề tài hấp dẫn của hôm nay. Và chính v́ thế, Mùa Chay là lúc chúng ta được gọi mời để đọc Lời Chúa như đọc một tờ di chúc quan trọng trối lại cho chúng ta, nghe Lời Chúa như đang nghe lần đầu một chuyện t́nh hấp dẫn mà chúng ta đang nhập cuộc, sống và thực hành Lời Chúa như một cuộc đầu tư đầy lợi nhuận và thích thú mà chúng ta luôn là kẻ chiến thắng…Đó chính là “lên cao và đi xa”, là biết đứng dậy thoát ra khỏi một thứ “công viên đức tin” với toàn những thói quen đường ṃn đạo đức mang tính trang trí giả tạo, sao chép, cũ ṃn mà chú cọp trong bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ đă khinh miệt :

            Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thu

            Ghét những cảnh không đời nào thay đổi

            Những cảnh sửa sang tầm thường giả dối

            Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng cây trồng

            Giải nước đen giả suối chẳng thông gịng

            Len những lách những mô g̣ thấp kém

            Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm

            Cũng học đ̣i bắt chước cảnh hoang vu

            Của chốn ngàn năm cao cả âm u

 

            Nếu Chúa Nhật đầu Mùa Chay, phụng vụ gọi mời chúng ta dấn thân vào cuộc chiến đấu và chiến thắng của Đức Kitô, th́ hôm nay, phụng vụ khuyến khích ta hăy lên cao và đi xa cùng với Đức Kitô trong cuộc hành tŕnh tiến về Đại Lễ Vượt Qua hôm nay để đi vào hạnh phúc vĩnh hằng mai hậu. Đó chính là cuộc tái khám phá nét sinh động và tươi trẻ của Tin Mừng, là nhiệt t́nh dấn thân thực hiện những đ̣i hỏi của Đức Tin bằng trái tim quảng đại và anh dũng, là can đảm đón nhận thập giá cuộc sống với niềm vui chấp nhận và sẵn sàng hy sinh. Đó chính là điều mà Đức Chúa Cha đă ngỏ lời với chúng ta hôm nay : “Các ngươi hăy vâng nghe Lời Người”.

CHÚA NHẬT I MÙA CHAY (A)

Mùa Chay : chiến đấu và chiến thắng

 

            Dẫn nhập đầu lễ :

 

            Kính thưa OBACE,

            Cộng đoàn Dân Chúa đă long trọng tiến vào Mùa Chay, tiến vào một giai đoạn phụng vụ đặc biệt để sửa soạn tâm hồn sống lại những biến cố đặc biệt của Chúa Giêsu trong mầu nhiệm Vượt Qua của Ngài, và cũng là những biến cố liên quan mật thiết đến đức tin và thân phận của mỗi người chúng ta. Đặc biệt, phụng vụ hôm nay đưa chúng ta vào chính cuộc chiến đấu và chiến thắng của Chúa Giêsu với những cám dỗ tiêu biểu của thân phận người : Bánh ḿ, thành đạt và sự sang giàu thế tục. Đây cũng chính là cuộc chiến đấu liên quan đến cuộc dấn thân chọn lựa Đức Kitô và chân lư cứu độ của vô số anh chị em dự ṭng trên khắp thế giới trong dịp lănh nhận các bí tích gia nhập Kitô giáo vào Đại Lễ Phục Sinh sắp tới.

            Giờ đây, để xứng đáng của hành thánh lễ, chúng ta cùng sám hối tội lỗi.

 

            Giảng Lời Chúa :

 

Với chút tro rắc trên đầu hay ghi trên trán trong ngày khai mạc Mùa Chay – Thứ Tư Lễ Tro, rồi những ngày nối tiếp, với màu tím khắc khổ cùng với những khúc ca “hăy chỗi dậy hỡi ai ngủ mê...Con nay trở về, trở về cùng Chúa Chúa ơi..., Nguyện Chúa chí ái hăy lắng nghe lời chúng con...quả thật phụng vụ Mùa Chay gần như đầy ắp những h́nh ảnh, những biểu tượng, những gợi nhớ để lôi kéo chúng ta tập chú vào cuộc “chiến đấu đức tin”, vào cuộc “hành tŕnh vượt qua theo Đức Kitô” được khắc họa rơ nét qua tŕnh thuật Tin Mừng về cuộc “trường chay 40 đêm ngày nơi hoang mạc của Đức Kitô với cuộc chiến “nẩy lửa” để dành chiến thắng trước những cơn cám dỗ của quỷ ma.

Ngay từ đầu, KT đă cho biết ma quỷ đă ra tay cám dỗ con người (BĐ 1)). Bất hạnh quá chừng. Thay v́ chiến thắng để ngước lên cao kiếm t́m một cái ǵ cao cả, gặp gỡ một ai đó toàn năng, con người đă thất bại năo nề khi đă cúi xuống để “nắm bắt trái cấm tầm thường, và kiêu căng dựa vào ḿnh, khước từ sáng kiến và t́nh thương của Thiên Chúa”.

Quả thật, tổ tông loài người, A-đam, E-Va đă thất bại thảm thương ; và hậu quả là cả hai đă “cúi gầm mặt xuống và lủi thủi dắt nhau đi khỏi địa đàng” trong đắng cay tủi nhục, để lại một hậu quả khôn lường cho chính ḿnh và cho con cháu : sinh lăo bệnh tử. Cái thân xác vốn được mang ảnh h́nh Thiên Chúa “sáng trưng trong buổi đầu sáng tạo”, cứ tưởng sẽ trường sanh bất hoại th́ “một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không c̣n mang vết tích”. Nói cách khác : tội lỗi đă khiến con người “bụi đất lại trở về đất bụi”, hay như kiểu nói của Thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Rôma “tội lỗi đă xâm nhập trần gian, và tội lỗi đă gây nên sự chết”

Như thế, con đường Mùa Chay hôm nay hay cuộc hành tŕnh đức tin của người Kitô hữu mỗi ngày phải chăng cũng là một cuộc “trường hành khắc nghiệt của hoang mạc nóng cháy” luôn đ̣i hỏi khách lử hành : muốn sống, muốn tồn tại để tới đích th́ chỉ có một chọn lựa duy nhất đó chính là chiến thắng. Chiến thắng với tính mê tật xấu, chiến thắng những cám dỗ của “bánh ḿ hưởng thụ”, của những “ngọn tháp của kiêu căng và hư danh phách lối, của những “đô thành đầy dục vọng đam mê, của sự giàu sang ích kỷ phù phiếm…”.

Và hành trang bảo đảm cho cuộc chiến thắng thường xuyên và cuối cùng đó chính là sức mạnh của Lời Chúa. Bởi v́, khi đối diện với mọi cơn cám dỗ, Chúa Giêsu đă chỉ dùng một “đ̣n quyết định duy nhất” : “Đă có có lời chép rằng”. Không chọn một thứ vũ khí nào khác, Đức Kitô dựa hẳn vào Lời Chúa :

- “Đă có lời chép rằng” : Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh...

- “Đă có lời chép rằng” : Ngươi chớ thử thách Thiên Chúa...

- “Đă có lời chép rằng” : Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi...

Thái độ đó cũng chính là sự “vâng lời Thiên Chúa” như cách cắt nghĩa của Thánh Phaolô trong thư Rôma được tríc đọctrong Bài đọc 2 hôm nay : ”nhờ một người duy nhất đă vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính”

            Vẫn biết Đức Tin chính là một hồng ân nhưng không của Thiên Chúa. Tuy nhiên, không v́ thế mà người kitô hữu không phấn đấu ǵ hết, cứ “ngồi chờ sung rụng” hay áp dụng chiến thuật “bất chiến tự nhiên thành” là mọi sự sẽ được giải quyết. Các bài đọc Lời Chúa chúng ta vừa nghe công bố hôm nay là một câu trả lời thích đáng : Đức tin, đó chính là cuộc lên đường, chiến đấu và chiến thắng.

            Quả thật, trong và với quyền năng của Thiên Chúa, Chúa Giêsu có cần chi đâu phải “lặn lội vào hoang mạc” để dành ra tới 40 ngày để cầu nguyện và tĩnh tâm, để chấp nhận đương đầu với những cơn cám dỗ của ác thần. Phải chăng, Ngài muốn nói với chúng ta rằng : “Khi chấp nhận nhập thể làm người, Ta muốn thực sự đồng hành và liên đới với toàn thể nhân loại, một nhân loại bất trung, phản bội và đầy tính hư tật xấu. Đồng thời, ta cũng muốn dạy cho các ngươi hay rằng : những kẻ không chịu chiến đấu trong mặt trận của Thiên Chúa sẽ không đi tới chiến thắng cuối cùng ; và những kẻ không biết ăn năn sám hối và đón nhận Tin Mừng để hoán cải đổi đời, sẽ măi măi cách xa ngh́n trùng với Vương quốc Thiên Chúa”.

Những hoang mạc khắc nghiệt của cuộc đời hôm nay vẫn c̣n đầy dẫy trên thế giới, nơi mọi quốc gia, gia đ́nh và tận thâm tâm của mỗi người. Đó là những hoang mạc chất chứa bao nhiêu cơn cám dỗ của hận thù sắc tộc, tôn giáo, quyền lợi kinh tế, ư thức hệ…, những cơn cám dỗ để con người lạnh lùng nói “có” với bạo lực, khủng bố, chiến tranh, ly dị, ngoại t́nh, phá thai…, và sẵn sàng nói “không” với khoan dung và tha thứ, với liên đới và huynh đệ, với chia sẻ và bác ái, với thủy chung và trách nhiệm…

Để nêu gương chiến đấu và chiến thắng, Đức Kitô đă nói “không” với ma quỷ cho dù sau đó Ngài phải trả