MỤC VỤ LỜI CHÚA
PHỤNG VỤ LỜI CHÚA TUẦN THÁNH - PHỤC SINH
Trang chủ Tổng quan sinh hoạt Tin tức mục vụ Tin nhắn đặc biệt Chia sẻ Lời Chúa Nối kết website
|
CHIA SẺ LỜI CHÚA THEO NĂM PHỤNG VỤ |
BÀI GIẢNG THAM KHẢO |
|
LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG (1) (Sẽ tuôn chảy một nguồn nước sống)
Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa ông bà anh chị em, Trước khi về trời, Chúa Giêsu đă long trọng căn dặn các môn sinh : “Phần Thầy, Thầy sẽ gởi cho anh em điều Cha Thầy đă hứa. C̣n anh em, hăy ở lại trong thành, cho đến khi nhận được quyền năng từ trên cao ban xuống”. Và 10 ngày sau biến cố Thăng Thiên, lời hứa đó đă trở thành hiện thực và hiện thực “cách hoành tráng” với biến cố Thánh Thần Hiện Xuống trên các Tông đồ trong chính ngày lễ Ngũ Tuần, một ngày đại lễ của người Do Thái được cử hành sau lễ Vượt Qua 50 ngày để kỷ niệm sự kiện kư kết Giao Ước Si-Nai và cũng là ngày lễ Tạ ơn sau mùa bội thu hoa màu phong đăng kết quả. Như vậy, Phụng vụ lễ Chúa Thánh Thần Hiện xuống hôm nay chính là tái diễn “Sự kiện Ngũ Tuần” năm xưa ; và v́ thế, cũng mang những ư nghĩa cơ bản mà lễ Ngũ Tuần đă báo trước : Ø Thánh Thần hiện xuống để hoàn tất Giao Ước Mới của Đức Kitô để chính thức h́nh thành Dân Mới của Thiên Chúa là Giáo Hội thay thế “dân cũ của giao ước Si-Nai là Ít-ra-en”. Ø Thánh Thần hiện xuống để mang lại cho nhân loại niềm hân hoan, sức sống phong phú là kết quả của hồng ân cứu độ từ cuộc Vượt Qua của Đức Kitô. Chúng ta dâng Thánh lễ hôm nay với tâm t́nh tạ ơn Thiên Chúa v́ hồng ân Thánh Thần chúng ta đă nhận được ; đồng thời cầu xin Chúa Thánh Thần “lại đến để canh tân bộ mặt trái đất”, “tưới gội nơi khô cạn, chữa lành mọi vết thương, lạnh lùng xin sưởi ấm, cứng cỏi uốn cho mềm…” Giờ đây, để xứng đáng cử hành Thánh lễ và nhận lănh dồi dào ân sủng Thánh linh, chúng ta hăy đón nhận Nước Thánh, như dấu chỉ quyền năng thanh tẩy và sức sống dâng trào của Chúa Thánh Thần
Giảng Lời Chúa : Trong ư nghĩa nhiệm mầu của tiến tŕnh lịch sử cứu độ hay trong chuổi thăng trầm của lịch sử thế giới, nếu chọn một thời điểm tương đối chính xác để xác định ngày khai sinh chính thức của Giáo Hội Chúa Kitô, chắc chắn phải chọn ngày Chúa Thánh Thần Hiện Xuống dịp lễ Ngũ Tuần mà Phụng vụ hôm nay đang long trọng cử hành. Gọi Lễ Chúa Thánh Thần là ngày khai sinh hay “Quốc khánh” của Giáo Hội, không ngoài những lư do nầy : Bởi v́ trong chính ngày nầy, những “ngọn lưởi lửa t́nh yêu và ân sủng tuôn đổ dạt dào trên nhóm mười hai” để từ đó một thế giới mới chính thức được khai sinh, thế giới của ân sủng và t́nh yêu, thế giới của yêu thương và hiệp nhất, thế giới hồng ân cứu độ. Bởi v́ cũng trong chính ngày nầy, Giáo Hội tiếp tục được Đức Kitô phục sinh “thổi hơi ấm Thần Linh của Ngài trên thân thể của ḿnh”, để biến những con người khiếp nhược, chết nhác, ngồi im trong pḥng đóng chặt mọi cánh cửa v́ sợ dân Do Thái đă trở nên mạnh mẽ phi thường, khôn ngoan xuất chúng lao đi khắp bốn phương trời để loan báo Tin mừng cứu độ. Và bởi v́ hôm nay “mùa bội thu của công tŕnh cứu độ đă bắt đầu hiện thực” với chỉ một bài giảng của anh dân chài Phêrô đă có khoảng 3.000 người được thanh tẩy để khởi đi từ đó “muôn tiếng nói và ngôn ngữ, muôn quốc tịch và màu da cùng sum họp một nhà để ca tụng Thiên Chúa”… Tất cả đó chính là công cuộc của Ngôi Ba Thiên Chúa, Vị Thiên Chúa mang nhiều tên gọi gần gũi với cuộc sống đời thường : Đấng Bảo Trợ, Thần Khí sự thật, Chim Câu dịu hiền, Ḍng sông dạt dào sức sống, Hơi thở tác sinh, Ngọn lửa nồng nàn thanh tẩy và sưởi ấm. Và cũng từ những tên gọi đó, chúng ta có thể dừng lại để chiêm ngưỡng gần hơn dung mạo của Chúa Thánh Thần.
1. Chúa Thánh Thần Đấng ban Sự sống (Khí, Nước) Sự sống đó là kỳ công của chương tŕnh Sáng Tạo và cũng là cùng đích của chương tŕnh cứu độ. Ngay từ thở ban sơ khi mọi sự c̣n trong cảnh hổn mang, th́ “Thần Khí Chúa đă bay là là trên mặt nước” và sự sống đă phát sinh từ độ ấy. Và c̣n hơn thế nữa, sự hiện hữu của con người đă khởi sự với bùn đất tầm thường, nhưng một khi nhận “Hơi thở thần linh” của Thiên Chúa đă trở nên “con người mang ảnh h́nh Thiên Chúa”, một Ađam bằng xương bằng thịt tuyệt vời (St 2,7). Sự sống tốt lành thánh thiện ấy tưởng đâu đă tiêu tan đi với cơn Đại Hồng Thủy thanh tẩy địa cầu v́ tội lỗi ngập tràn thế gian ; thế nhưng “ḍng sông ân sủng lại tuôn tràn” khi Nước sông Giođan đă dội lên Vị Cứu Thế từ trời cao nhập thể (Mc 1,9-11). Vâng, kể từ phép rửa khai mạc sứ vụ cứu thế nơi ḍng sông Giođan ấy, kẻ nào “đến với Ngài và tin vào Ngài th́ từ nơi họ sẽ tuôn chảy một nguồn nước sống”( Ga 7,37-38). Chẳng hạn : - Tiệc cưới Cana hôm nào suưt nữa bẻ mặt v́ thiếu rượu, đă nhận được một lúc hàng ngàn lít “nước đă biến thành rượu ngon” để “nhân loại hôm ấy” ngập tràn hân hoan và hạnh phúc. - Người phụ nữ Samaria đă nhận được “ḍng nước ấy” bên bờ giếng Giacóp khi đối thoại chân t́nh với Ngài để từ hôm ấy bổng đổi đời. - Và rồi hàng hàng lớp lớp những con người khác như Giakê, Lêvi, Maria mađalêna, Nicôđêmô, Người phụ nữ ngoại t́nh, người trộm bị đóng đinh một khi đến và tin vào Ngài lập tức một nguồn nước sống đă tuôn chảy dạt dào nơi trái tim họ, nơi cuộc sống họ, để từ đó quả thật như sứ ngôn Êgiêkien : họ đă được tái tạo để có “một trái tim mới một tâm hồn mới”. Thế nhưng, tất cả đó cũng mới chỉ là “dấu chỉ”. Nguồn sống đích thực chỉ được chính thức trao ban cho nhân loại kể từ khi có những ḍng “máu và nước tuôn ra từ trái tim của Đấng Bị Đóng Đinh” (Ga 19,34). Nhờ ḍng nước vượt qua nầy mà một ḍng tộc mới, một dân mới được khai sinh cùng với ḍng nước tái sinh của nhiệm tích thánh tẩy. Phụng vụ lễ Chúa Thánh Thần hôm nay cũng đang tŕnh bày với chúng ta gương mặt của một Giáo Hội sống động vẹn toàn, trong đó Chúa Thánh Thần - Thần Khí của Thiên Chúa là nguồn mạch trao sự sống, trao ban tự do vui tươi, phẩm giá, thăng tiến và hy vọng. Thảo nào, Chúa Thánh Thần đă chọn chính dịp lễ Ngũ Tuần để ngự xuống trên Hội Thánh buổi ban đầu, dịp lễ của Mùa gặt mới, dịp lễ của tạ ơn v́ những hoa trái đầu mùa hái về để dâng tặng Thượng Đế. Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay đó là chúng ta cử hành mối liên hệ sâu thẳm thân t́nh giữa Thiên Chúa và con người trong giao ước mới. Qua đó, Thiên Chúa hiện diện ngay trong tâm hồn con người để trao ban “một trái tim mới, một thần khí mới”. Mừng lễ Chúa Thánh Thần chính là dịp thuận tiện nhất để chúng ta sống và phát triển hồng ân của bí tích Thanh tẩy, mạnh dạn và trung thành đến với Bí tích Giải tội để qua đó, chúng ta nhận được ơn tha tội và tái sinh một cuộc sống mới hầu trở thành một thụ tạo mới. Mừng lễ Chúa Thánh Thần c̣n là dịp để chúng tiếp tục sinh những hoa quả phúc đức của bác ái đối với anh chị em xung quanh, hoa quả của cuộc sống công b́nh chính trực, của lương tâm ngay thẳng thật thà, của trái tim từ bi nhân hậu, của cơi ḷng vị tha, quảng đại và hiệp nhất… Tuyên xưng “Chúa Thánh Thần là Đấng ban sự sống” cũng có nghĩa là cuộc sống phải không ngừng chết đi cho tội lỗi để tái sinh một đời sống mới trong ân nghĩa Chúa, là không ngừng vươn lên bức phá khỏi cái tôi tầm thường nô lệ để “hướng theo Thánh Thần để tiến bước” , để kết trái đơm hoa công chính thánh thiện.
2. Chúa Thánh Thần Đấng thanh tẩy và đổi mới (Lửa): H́nh ảnh “những lưỡi bằng lửa” đổ xuống trên các Tông Đồ dịp Lễ Ngũ Tuần như muốn liên tưởng đến cảnh tượng uy hùng khói bốc lửa dậy trên đỉnh Sinai khi Thiên Chúa kư Giao Uớc với Dân Người (Bđ 1 của Lễ Vọng). Thật vậy, cuộc thần hiển uy hùng của cựu ước ngày xưa là nhằm để Giavê Thiên Chúa thanh tẩy kư ức và con tim của Dân được chọn hầu làm nên một Dân ưu tuyển, Dân của Giao Uớc mà “pháp luật chính thức chính là Thập Giới”…Th́ hôm nay, cuộc thanh tẩy của Thánh Thần trên Giáo Hội sơ khai để Hội Thánh măi măi trở nên một Dân Giao Uớc mới, Dân Thánh, Dân Vương Đế, Tư Tế của Thiên Chúa mà luật pháp căn bản chính là “Giới răn yêu thương”, là con đường “Bát phúc”. Nếu ngày nào Đức kitô đă tuyên bố rằng : “Thầy mang lửa xuống trần gian và thầy muốn lửa ấy cháy lên…”. Điều ấy phải chăng đă ứng nghiệm vào dịp lễ Ngũ Tuần cách đây 2000 năm, khi mấy ngàn người hành hương bất ngờ được lănh nhận Phép Rửa sau khi đón nghe bài tuyên chứng của Tông Đồ Phêrô. Một cuộc “đại Thanh Tẩy” nhiệm mầu để từ đó có bao nhiêu cuộc thanh tẩy khác đă được Thánh Thần tác động không ngừng nghỉ trong lịch sử loài người. Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay phải chăng là một lần nữa để Chúa Thánh Thần thanh tẩy cuộc sống vốn đă bị hoen rĩ v́ bao nhiêu tính hư tật xấu bám riết vào cuộc sống. Lời ca Tiếp Liên hôm nay là một lời nguyện cầu đầy ư nghĩa cho cuộc thanh tẩy nội tâm nầy : Hỡi hào quang linh diệu Xin chiếu giải ánh hồng Vào tâm hồn tín hữu Cho rực sáng tinh trong Hết những ǵ nhơ bẩn...
3. Chúa Thánh Thần Đấng qui tụ, hiệp nhất Ai cũng biết, nhân loại đă có một thời thất bại khi cùng nhau xây tháp Babel. Lư do đơn giản v́ “ngôn ngữ bất đồng”. Cũng dễ hiểu thôi, v́ một khi tội lỗi đă nhập vào trần gian th́ tất cả mọi ngôn ngữ trong thế giới của Thiên Chúa phải “cuốn gói ra đi” để nhường chỗ cho một thứ ngôn ngữ mới : ngôn ngữ của hận thù, xâu xé, ích kỷ, tham lam, nhỏ nhen, bạo lực. Làm sao có thể xây được một tháp Babel của t́nh huynh đệ hiệp nhất, của hữu nghị khoan dung, của yêu thương ḥa giải khi con người chỉ biết nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ chết tiệt đó. Thế nhưng, may cho con người chúng ta, Con Thiên Chúa đă đến để dạy cho con người học biết ngôn ngữ của chính Ngài, ngôn ngữ của hiệp nhất, yêu thương, ḥa giải : “Các con hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu chúng con…Người ta cứ dấu nầy….Không có t́nh yêu nào lớn…”. Trước cửa nhà các Thánh Tông Đồ hôm nay, sách CVTĐ đă mô tả thật chính xác và sinh động về cuộc “khai trương một công tŕnh Babel mới” mà tất cả các công nhân trên công trường nầy sẽ nói và hiểu chung một ngôn ngữ : Ngôn ngữ T́nh Yêu, Ngôn Ngữ do chính Chúa Thánh Thần trao ban và dạy dỗ, ngôn ngữ của t́nh thương cứu độ, ngôn ngữ Giêsu. Thảm cảnh của một nhân loại bị phân tách và chia rẽ của tháp Babel ngày xưa giờ đây được Chúa Thánh Thần qui tụ về một mối, nói và hiểu cùng một thứ ngôn ngữ, ngôn ngữ t́nh yêu của con cái Thiên Chúa. Nói cách khác, Chúa Thánh Thần là nguyên lư sự hợp nhất trong Giáo Hội, bởi v́ mọi đặc sủng và ơn thánh đều bắt đầu từ một Thần Khí, một Chúa là Thiên Chúa duy nhất như lời khẳng định của Thánh Phaolô trong BĐ 2 hôm nay : “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Thiên Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người... “Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do thái hay Hy lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đă chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đă được đầy tràn một Thần Khí duy nhất” Khẳng định trên đây của thánh Phaolô đặc biệt thời sự trong bối cảnh của cộng đoàn Kitô hữu Côrintô ngày xưa đang gặp sự chia rẽ và cũng rất thời sự đối với mọi cộng đoàn tín hữu chúng ta hôm nay. Qua ơn thánh của Bí tích Rửa Tội, Thêm Sức và Thánh Thể, mọi tín hữu phải ư thức trở lại sự hiệp nhất này, sự hiệp nhất trong Chúa Giêsu Kitô, Con Người mới, Ađam mới, ông tổ của một nhân loại mới. Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay là mừng những nỗ lực Đại Kết không mệt mơi của Giáo Hội, là mừng cuộc tông du vừa qua tại Hoa Kỳ của Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI, đang là yếu tố củng cố và nối kết mọi thành phần Giáo Hội địa phương để thế giới càng ngày càng huynh đệ hơn, công bằng hơn ḥa b́nh và và hiệp nhất hơn. Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay c̣n là sự can đảm đẩy lùi mọi biểu hiện của hận thù và ghen ghét, của chia rẽ và cách ngăn, của đố kỵ và bất khoan dung nơi chính cuộc sống nầy, môi trường nầy, gia đạo nầy… Như vậy, lễ Chúa Thánh Thần được cử hành hôm nay phải chăng là nối tiếp Lễ Chúa Thánh Thần cách đây 2000 năm nơi Nhà Tiệc Ly của các tông đồ. Và chính v́ thế, chúng ta lại tiếp tục “mở tung các cánh cửa” của con tim để ra đi làm chứng cho t́nh thương cứu độ của Thiên Chúa, làm chứng sự hiện diện đầy quyền năng và yêu thương của Đức Kitô Phục Sinh, làm chứng về những hồng ân và sức mạnh tác sinh của Chúa Thánh Thần như lời chứng của Đức thượng Phụ Metropolite Ignatios Lahaquié Syrie khi nói về mầu nhiệm Chúa Thánh Thần đă có những lời thâm thúy sau : “Nếu cuộc sống vắng bóng Thánh Linh Thiên Chúa sẽ ngh́n trùng xa cách Đức Kitô chỉ là một nhân vật quá khứ Phúc âm chỉ là mớ giấy không hồn Và Giáo Hội khác nào một cơ cấu phàm nhân…”
Giờ đây, để nhận lănh dồi dào hồng ân Chúa Thánh Thần, chúng ta hăy ngoan ngùy khiêm tốn liên kết với Đức Trinh nữ Maria và tha thiết cầu nguyện đợi chờ Đấng Bảo Trợ ngự đến với đầy ḷng xác tín như lời kinh Ca Tiếp Liên : Những ai hằng tin tưởng, Trông cậy Chúa vững vàng Dám xin Ngài rộng lượng, Bảy ơn thánh tặng ban
CHÚA NHẬT THĂNG THIÊN (A) Cất bước lên trời xuyên qua thế giới
Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa ông bà anh chị em, Hôm nay toàn thể cộng đoàn Dân Chúa cử hành đại lễ Chúa Giê-su Thăng Thiên. Trong cái nh́n lịch sử cứu rỗi, mầu nhiệm Thăng thiên, vừa khép lại một chương quan trọng và trung tâm : công tŕnh cứu độ của Chúa Giêsu trên trần gian, vừa mở ra một giai đoạn mới trên hành tŕnh cứu độ tiến về vĩnh cửu : giai đoạn của Chúa Thánh Thần, của Hội Thánh, của các Tông đồ, những cột trụ của Đoàn Dân Mới do Đức Kitô chọn lựa và uỷ thác sứ mệnh “làm chứng cho Ngài” và “loan Tin Mừng cứu độ cho toàn thể thế giới”. Chính v́ thế, nội dung và ư nghĩa cử hành phụng vụ lễ Chúa Thăng Thiên hôm nay vừa là lời tuyên xưng đức tin của Hội Thánh về cùng đích vĩnh cửu của ơn cứu độ : Lên trời cùng với Đức Kitô ; vừa là một quyết tâm dấn thân vào thế giới để làm chứng và tuyên rao Tin Mừng : Tin mừng về hy vọng vĩnh hằng, Tin mừng về cuộc sống được biến đổi ngay từ hôm nay để vượt qua cái hữu hạn, chóng qua, bất toàn mà tiến vào quê hương bất diệt, Tin Mừng về sự hiện diện đầy quyền năng của Đấng Phục sinh, Đấng đang “ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế”. Giờ đây, để xứng đáng cử hành Thánh lễ, chúng ta…….
Giảng Lời Chúa :
1. Lên trời : cuộc “ra đi để bắt đầu một hiện hữu mới,”. Trước khi lên đường dấn thân vào cuộc khổ nạn, Đức Kitô đă loan báo về “cuộc ra đi của Ngài” : “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy…”. Và từ cuộc ra đi đầy u uất của cảnh “sinh ly tử biệt trong hành tŕnh khổ nạn-thập giá, Đức Kitô lại hé mở cho các Tông đồ về một cuộc ra đi khác mang chiều kích của hy vọng và vinh quang của niềm vui và hạnh phúc : “Thầy đi th́ có ích cho chúng con…Thầy đi để dọn chỗ cho chúng con…Thầy đi về cùng Cha…”. Đó chính là cuộc ra đi mà Phụng vụ hôm nay đang long trọng cử hành : Thăng Thiên. Thật vậy, khi Giáo Hội cử hành “lễ Chúa Thăng Thiên”, hay lễ “Đức Kitô Đi về cùng Chúa Cha, chính là muốn công bố lại những lời loan báo của Đức Kitô về cuộc chiến thắng vinh quang của Ngài và cũng là lời tuyên xưng vĩnh viễn của Dân Chúa về cùng đích của ơn cứu độ do Đức Kitô mang đến. Thiên Chúa qua Đức Kitô đă không phĩnh gạt con người. Cho dù, có một lúc, với cái chết tủi nhục đau thương trên thập giá, nhiều người tưởng đâu mọi sự đă kết thúc tại đó ! Th́ ra đằng sau “hoàng hôn thập giá” là một “b́nh minh của phục sinh” đang chỗi dậy ! Đau khổ và sự chết chưa phải là tiếng nói cuối cùng. Đúng hơn, đó chỉ là “con đường hầm tăm tối phải vượt qua” để Ngài, cùng với nhân loại được Ngài cứu chuộc, bước vào “hiện hữu mới, quê hương mới, trời mới, đất mới”…V́ thế, Thăng thiên chính là “một cuộc ra đi nhẹ nhàng, trong sáng, thanh thản” như cách diễn tả của sách Tông đồ công vụ trong BĐ 1 mà cha F.X. Nguyễn Xuân Văn đă dệt thành những vầng thơ lục bát thật dễ thương, thật ấn tượng : Nhẹ nhàng như cánh hồng vân, Tách rời mặt đất bay dần lên cao, Dưới chân mây bạc giăng chào, Trên đầu rực rỡ ánh hào quang bay, Môn nhân ngửa mặt chắp tay, Lặng yên hướng mắt nh́n say không rời…
Vâng, Đức Kitô không “ra đi” để vĩnh viễn mất hút trong không gian và thời gian ; Ngài không ra đi để hoàn toàn “âm dương cách trở”, vĩnh biệt ngàn thu ; Ngài không ra đi để mang hạt giống của sầu thương, thất vọng gieo vào cơi ḷng những người c̣n ở lại như kiểu nói của ai đó : “người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn tôi hóa dại khờ !”. Cuộc ra đi nơi mầu nhiệm Thăng Thiên là một cuộc đĩnh đạt bước vào “hiện hữu mới”, là cuộc chiến thắng khải hoàn tiến vào cung điện thiên cung. Chúa ra đi lên trời là để được gần gũi hơn với nhân loại, tự do hơn để thi ân giáng phúc, quyền năng hơn của một “Đấng Kitô Thiên Chúa uy quyền” để dẫn dắt thế giới. Đức Kitô thăng thiên là một Đức Kitô phục Sinh hoàn toàn được biến đổi. Nơi “Nhân vật mới” nầy không c̣n chút bóng dáng nào của một “Ecce Homo” dơ dáng thảm nảo trước ṭa Philatô hôm nào ! Lên trời, Thăng Thiên phải chăng là một “diễn ngữ khác của Phục Sinh,” nhưng mang trọn âm hưởng của “chiến thắng, viên thành, đạt đích tối hậu”. Chính v́ thế, có thể nói được : Thăng Thiên đồng nghĩa với sự hiện diện quyền năng, vĩnh cửu, bất diệt của Thiên Chúa. Không bao giờ được hiểu việc Chúa Thăng Thiên chỉ là sự “di chuyển từ mặt đất để đến cư ngụ trong một chỗ hữu hạn nào đó của không gian” như cách hiểu của một số người. Chẳng hạn như một Phi Hành Gia không gian nào đó của Liên Sô, sau chuyến du hành vũ trụ bay về mặt đất, đă ngông nghênh tuyên bố rằng : “Tôi đă bay ngang dọc khắp không gian nhưng chẳng gặp một ông Chúa nào trên đó cả”. Với một quan niệm và niềm tin mơ hồ lệch lạc và ông cạn như thế, chắc chắn không phải chỉ với vài khoảnh khắc trong không gian anh ta không gặp được Thiên Chúa mà nếu anh ta cứ cố chấp và kiêu căng, có lẽ đời đời Thiên Chúa cũng sẽ “ngàn trùng xa cách”. Điều nầy, th́ chúng ta phải công nhận triết gia Pascal có lư khi phát biểu rằng : “Thiên Chúa sẽ vô cùng sáng tỏ cho những ai khao khát gặp gỡ Ngài; nhưng Ngài cũng sẽ vô cùng ẩn kín mịt mù đối với những ai đóng kín tâm hồn và xua tay từ khước”. Nhưng như thế, mầu nhiệm Chúa Thăng Thiên đem lại được ǵ cho chúng ta, cho nhân loại ? 2. Chúa lên trời để được ở lại nhiều hơn ! Đây chính là điều khẳng định của Tin Mừng Matthêô khi tường thuật “cuộc chia tay giữa Chúa Kitô và các môn sinh” để lên trời : “Thầy sẽ ở lại cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Chúng ta có thể t́m thấy việc Ngài ở lại qua những cách thế sau đây : -Ngài ở lại với chúng ta trong quyền năng Chúa Thánh Thần. -Ngài ở lại với chúng ta trong Lời Ngài được công bố từng ngày, từng giờ hôm nay; -Ngài ở lại với chúng ta trong Nhiệm tích Thánh Thể; -Ngài ở lại với chúng ta trong những người nghèo hèn đói khổ, bị bách hại đau thương nư Ngài đă đă tuyên cáo : “Khi nào ngươi làm cho một người bé nhỏ nhất là ngươi đă làm cho chính ta…”, “Saulô, Saulô, sao ngươi t́m bắt Ta..” ; -Ngài ở lại với chúng ta trong những Vị mục Tử thay mặt mặt Ngài chăn dắt đoàn chiên : “Sự ǵ dưới đất cầm buộc trên trời cũng cầm buộc…” ; -Ngài ở lại với chúng ta khi chúng ta họp nhau dâng lời cầu nguyện và tiến dâng Hy Tế : “Ở đâu có hai ba người họp lại v́ Danh ta, có Ta ở giữa…”… Vâng, chính nhờ mầu nhiệm “Lên trời” mà Đức Kitô Phục sinh không chỉ hiện diện trong những nghi lễ đại trào nơi những Ngôi Thánh Đường nguy nga đồ sộ, trên những cung thánh rực rỡ hào quang ; mà Ngài c̣n hiện diện nơi những cḥi tranh vách đất, những căn hộ nghèo hèn, những nhà tù tanh hôi, khát máu. Nhờ mầu nhiệm Thăng Thiên mà Ngài không chỉ tiếp tục “ở lại” nơi trái tim nồng nàn cháy bỏng của những vị đại thánh Tông đồ như Phêrô, Phaolô, Gioan, hay nơi những vĩ nhân đương đại như Đức Gioan-Phaolô II, Mẹ Á Thánh Têrêxa calcutta mà Ngài c̣n hiện diện nơi tâm hồn khiêm hạ khó nghèo của biết bao người cha, người mẹ sống công chính âm thầm nơi những xứ đạo nhà quê, nơi tâm hồn quảng đại, anh hùng của biết bao thanh niên nam nữ sống trong cuộc đời linh mục, thánh hiến, nơi trái tim trong sáng thủy chung của biết bao cặp vợ chồng, nơi bàn tay lam lủ đắng cay nhưng vẫn rạng ngời liêm chính của hàng hàng lớp những người lao động …Và chẳng t́m kiếm đâu xa, chút nữa đây, trên bàn thờ nầy, nhờ Ngài lên Trời, mà chúng ta được hân hoan đón nhận Ḿnh Thánh người như lương thực trường sinh nuôi dưỡng chúng ta trên cuộc hành hương về vĩnh cửu.
3. Cất bước lên trời xuyên qua thế giới. Nếu cách đây 2000 năm, các thiên thần đă nhắc khéo các tông đồ : “Tại sao các anh cứ đứng đó mà nh́n trời cao ?”. Câu đó cũng đồng nghĩa : Các anh hăy quay về với mặt đất. Hăy quay về với Sứ Mệnh Thầy vừa truyền ; hăy quay về với thực tại đời thường để đem men Tin mừng vào thúng bột thế giới, để đem ánh sáng chân lư cứu độ vào bóng tối trần gian. Và các tông đồ đă thật sự nghe lời thiên sứ quay về để sau đó tung chân đi khắp nẽo đường loan báo Tin vui. Và sau 20 thế kỷ, quả thật “tiếng chúng đă vang cùng trái đất và lời chúng đă vang xa khắp cơi địa cầu”. Sống mầu nhiệm Thăng Thiên hôm nay đó là vừa “biết ngước mắt ngước cao đầu hướng về trời cao” để nuôi giữ niềm tin yêu hy vọng vĩnh cửu và vừa biết nh́n thẳng vào cuộc sống đời thường để biết xả thân xây dựng cuộc sống hôm nay sao cho thánh hơn, đẹp hơn; Sống mầu nhiệm thăng thiên hôm nay đó là vừa biết giữ cơi ḷng thanh thản khỏi mọi vưỡng bận và đam mê nhỏ hèn, ô trọc, nhầy nhụa của vật chất và lạc thú tầm thường, vừa biết cần cù xây dựng công lư và yêu hương, sẵn sàng biết cho đi và quảng đại quên ḿnh. Sống mầu nhiệm thăng thiên hôm nay đó chính là biết không ngừng “chắp cho ḿnh đôi cánh thiên nga” để bay cao khỏi vũng lầy của cái danh cái lợi, khỏi những hận thù ghen ghét nhỏ nhen…để nh́n xa về phía trước, nh́n lên tận cơi cuối trời mà tin rằng có một “quê nhà đích thật’ đang mở cửa đón đợi… Và như thế, sống mầu nhiệm Thăng Thiên hôm nay có nghĩa là không ngừng “cất bước lên trời” nhưng luôn “đi ngang qua thế giới” giống như lộ tŕnh của Đấng Cứu Thế Ngài đă có 33 năm xuyên qua bước đường nhân loại để trở về “ngự bên hữu Chúa Cha”. Điều quan trọng cuối cùng : sống mầu nhiệm Thăng Thiên hôm nay chính là biết xác định : hạnh phúc đời nầy chưa phải là bến đỗ và cho dù quê hương Nước Trời có ngh́n xa vạn dặm th́ cũng vẫn mĩm cười tiến bước trong phó thác tin yêu, như lời nhắc bảo Chúa dành cho một nhà truyền giáo nọ : “Con chưa về quê hương thật của con mà !” (Câu chuyện nhà truyền giáo 40 năm ở Phi Châu cùng đáp chung chuyến tàu về Mỹ với tổng thống Roosevelt đi săn hưu cao cổ từ Phi Châu trở về : Khi cập bến, trên bến cảng có đông đủ quan khách, ngoại giao đoàn đến đón tổng thống và nồng niệt chúc mừng Ngài đi săn về b́nh an…không ai để ư ǵ tới Nhà Truyền giáo suốt đời lo việc Chúa…Nhà truyền giáo thấy vậy đă thầm trách Chúa : Đấy, Chúa thấy chưa, ông tổng thống đi nghỉ hè, đi săn bắn trở về mà người ta đón rước như thế…phần con, đă chịu cực phục vụ Chúa và anh chị em nghèo khổ tại Phi Châu suốt 40 năm…thế mà hôm nay chẳng ai đoái hoài…Thật là tủi thân ! Nhưng lúc đó, nhà truyền giáo nghe tiếng Chúa mách nhỏ : Nầy con, đừng vội thất vọng, con chưa trở về quê hương thật của con mà !) Thưa ông bà anh chị em, chúng ta hôm nay cũng thế. Chúng ta chưa về quê hương thật của chúng ta đâu. V́ thế, chúng ta hăy vui lên mà dấn thân làm chứng, mà ra đi gieo rắc yêu thương và hy vọng, khoan dung và tha thứ. Hăy cố gắng trở thành những hạt lúa mục nát giữa ḍng đời, chắc chắn một ngày mai rạng ngời đang đón đợi. Mầu nhiệm Thăng Thiên hôm nay là cánh cửa của niềm hy vọng đang mở ra để đón chờ chúng ta trong một ngay không xa. V́ như lời kinh Tiền Tụng hôm nay : “Người lên trời không phải để ĺa xa chúng con là những kẻ yếu đuối, nhưng v́ là đầu và là thủ lănh của chúng con, nên Người đă lên trước, để chúng con là những chi thể của Người vững một niềm tin tưởng cũng sẽ được lên theo”.
Giuse Trương Đ́nh Hiền
Chúa Nhật VI Phục Sinh (A.2008) Câu trả lời hay nhất
Dẫn nhập đầu thánh lễ : Kính thưa ông bà và anh chị em,
Có thể nói được, sứ điệp phụng vụ hôm nay tập chú vào bí tích Thêm Sức và mầu nhiệm Chúa Thánh Thần. Việc Đức Kitô long trọng hứa ban Thánh Thần, Đấng Bảo Trợ, đến với các tông đồ, và việc các Tông Đồ đặt tay ban Thánh Thần cho các tín hữu tân ṭng Samari đă cho thấy vai tṛ của bí tích Thêm Sức và sự tác động của Chúa Thánh trên những ai tin nhận Đức Kitô, và trên cộng đoàn Hội Thánh. Mỗi người Kitô hữu chúng ta hôm nay, nhờ bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, cũng được trao ban Thần Khí của Đấng Phục Sinh là chính Thánh Thần Thiên Chúa, để chúng ta tiếp nối sứ mệnh của các Tông đồ ra đi làm chứng và loan báo Chúa Kitô trên mọi nẽo đường cuộc sống. Chúng ta cầu nguyện cho nhau, đặc biệt cho những anh chị em vừa lănh nhận bí tích Rửa tội và Thêm Sức trong dịp Phục Sinh vừa qua được sống tích cực - phong phú ơn goi Kitô hữu, làm chứng đức tin cách mạnh mẽ và đầy thuyết phục trước mọi chất vấn của nhiều người hôm nay. Giờ đây, để xứng đáng cử hành Thánh Lễ, chúng ta hăy khiêm hạ đón nhận Nước Thánh với tâm t́nh thống hối chân thật.
Giảng Lời Chúa : Gần 4 thế kỷ trước đây, trên quê hương Việt nam, đă có một một lời chứng tuyệt vời “về niềm hy vọng của người Kitô hữu” : Chàng giáo lư viên trẻ tuổi Anrê Phú Yên, vào buổi chiều ngày 26.07.1644, trên con đường từ Dinh Chiêm đến G̣ Xử ở Quảng Nam để chịu tử h́nh, miệng không ngớt động viên mọi người “lấy t́nh yêu đáp trả t́nh yêu, đem mạng sống báo đền mạng sống”, hân hoan đi chịu chết như người chiến thắng đi lănh phần thưởng vinh quang ! Để diển tả lời chứng đặc biệt nầy, cha Cosma Hoàng Văn Đạt, dong Tên, đă có những nhận xét : “Tôi nhớ đến anh, một người trẻ vui khi bị bắt, vui khi bị hành h́nh. Anh không phải là một triết gia lạnh lùng trước sự sống và cái chết. Anh có một niềm hy vọng. Khi theo đạo, anh bước theo Đức Giêsu. Khi nhập Hội Thầy Giảng, anh muốn trở thành cộng sự viên của Chúa. Khi tử đạo, anh hân hoan thấy ḿnh nên giống Chúa trên thánh giá. Đức Kitô đă phục sinh : đó là hy vọng duy nhất của anh. Anh vui v́ t́m được niềm hy vọng. Anh vui hơn v́ dấn thân với niềm hy vọng. Anh vui nhất khi đạt được niềm hy vọng. Anh trở thành chứng nhân của niềm hy vọng. Những lời cuối cùng từ miệng anh, từ ḷng anh, là Chúa Giêsu. Tôi hiểu hết. Đó là trái tim của anh. Nh́n mọi sự nhạt nḥa đi, tôi thấy anh nổi bật, ít là trong ḷng tôi, giữa những người trẻ đă bước theo Đức Giêsu đến cùng : Tôma Thiện, Anrê Trông, Giuse Tuân... Và cả những Luy Gonzaga, những Têrêsa Hài Đồng nữa.” Phải chăng đó là câu trả lời “chính xác và đầy thuyết phục” cho những ai muốn chất vấn về niềm hy vọng của người Kitô hữu. Chính qua cái chết anh hùng đó, qua thái độ thanh thản vui tươi đón nhận cực h́nh v́ niềm tin vào cuộc phục sinh trong cơi vĩnh hằng đó, Anrê Phú Yên và bao nhiêu chứng nhân anh hùng tử đạo đă thay mặt cho Hội Thánh muôn nơi muôn thuở, thay mặt cho muôn thế hệ Kitô hữu trả lời cho con người hôm qua, hôm nay về niềm hy vọng của ḿnh, về cùng đích và ư nghĩa cuối cùng của sự lựa chọn Đức Kitô và Tin Mừng do Ngài mang tới. Sứ điệp Lời Chúa hôm nay đang mời gọi chúng ta tiếp nối những lời chứng như thế qua chính lời nhắn gởi của Thánh Phêrô trong BĐ 2 : “Hăy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em”. Nhưng để có được “lời chứng như thế” trước những chất vấn đầy tính bách hại của thế gian, chúng ta cần những yếu tố nầy :
a/. Tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy : Trước khi rời khỏi thế gian nay để về cùng Chúa Cha, Đức Giêsu nói với các môn đệ:"Ḷng anh em đừng xao xuyến...". Trích đoạn Tin Mừng ngày hôm nay tŕnh bày bối cảnh ngày thứ Năm Tuần Thánh vào cuối bữa ăn sau cùng của Đức Giêsu và các tông đồ. Quả thật bầu khí của nhóm các môn đệ thật bi thương : Đức Giêsu vừa loan báo sự phản bội của Giuđa và y đă đi ra khỏi căn pḥng trong bóng đêm vừa đổ xuống (Gioan 13,21-30)..; rồi Đức Giêsu bảo rằng Người sẽ ra đi và nơi Người đi, các bạn hữu Người không thể theo được (Gioan 13,31-36)... Sau cùng, đầy nỗi lo sợ, Đức Giêsu báo trước cho Phêrô rằng ông sẽ chối Người "ba lần” trong đêm hôm ấy trước khi gà gáy (Gioan 13,37-38). Qua đó, Tin mừng cho chúng ta biết được sự xao xuyến kinh hoàng đang vây bọc tâm hồn và tư tưởng các môn đệ. Trong đời sống của chúng ta cũng thế có những giờ phút sự sợ hăi xuyến xao ập xuống trên chúng ta : một tương lai bấp bênh, một tai nạn không thể vượt qua, những suy sụp của tuổi già, một căn bệnh nan y không thể chữa khỏi… Và c̣n có những sợ hăi mang tính tập thể : nạn khủng bố, chiến tranh, bạo lực, ô nhiễm môi trường, chết đói, thất nghiệp, những nguy cơ của vũ khí giết người hàng loạt, những căn bệnh thế kỷ : Siđa, Sars, cúm gia cầm... Đứng trước những thách đố nầy, cả những Kitô hữu trưởng thành và “dạn dày sương gió “nhất cũng lắm lúc phải “xuyến xao”. (Trong những ngày cuối tháng 4 nầy, khi nh́n lại những kỷ niệm về cuộc chiến của 33 năm trước, chắc chắn có rất nhiều người trong chúng ta đă có cái kinh nghiệm thất vọng năo nề, chán chường tê tái đó khi chế độ VNCH sụp đổ !). Chính trong bối cảnh đen tối và thê lương đó, ánh sáng hy vọng của Đức Giêsu bùng lên như một ngọn lửa nồng nàn, cháy sáng trong đêm tối! Bởi v́, ngay trước “ngưỡng cửa thập giá, Đức Kitô đa long trọng củng cố niềm tin của các môn sinh : "Ḷng anh em đừng xao xuyến! Hăy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy". Đức Giêsu yêu cầu các bạn hữu đang xao xuyến của người quay tầm nh́n về một hướng duy nhất : Đức tin – Tin vào Thiên Chúa. Sự b́nh an sâu xa của Đức Giêsu vượt qua mọi nỗi sợ hăi. Niềm tin đó không dựa trên sức người, nhưng dựa trên chính sự hiện diện và quyền năng yêu thương của Thiên Chúa : "Hăy tin vào THIÊN CHÚA” được biểu lộ cụ thể qua Con Một Ngài, Đấng đă đến, đă sống, đă chết và sống lại : “Hăy tin vào THẦY...".
Năm 1787, để lập
hiến pháp đầu tiên cho Hợp Chủng Quốc, là nước Mỹ bây giờ, các đại biểu
họp nhau lại để bàn luận. Trong dịp nầy, đại biểu Franklin đứng lên nói
một câu rất cảm động: “Tin vào Thiên Chúa – Tin vào Đức Kitô” : phải chăng đó cũng chính là chủ đề trọng tâm mà Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đă chọn cho cuộc tông du mục vụ thành công vang dội tại Mỹ vừa qua : “Đức Kitô niềm hy vọng của chúng ta”. Trong suốt 6 ngày, tại nhiều nơi của hai thành phố lớn W.DC và New York, với nhiều cuộc gặp gỡ, cử hành phụng vụ hay tiếp xúc, chia sẻ hay đọc diễn từ...Đức Thánh Cha đă chinh phục hàng triệu con tim của nước Mỹ không phải bằng cái dáng vẽ ồn ào náo động của các ca sĩ nhạc Rock, cũng không phải bằng cơ bắp của các vơ sĩ quyền anh nhà nghề hay bằng đôi chân điêu luyện của các siêu sao bóng đá...mà đơn giản, Ngài hiện diện và làm chứng về Thiên Chúa, về Tin Mừng Đức Kitô phục sinh chẳng khác nào Phêrô ngày xưa đă làm chứng tại Giêrusalem như lời nhận xét thâm thúy của Linh mục Thomas Rosica, CSB/ Zenit News Agency : Phêrô tuần trước đă ở Mỹ, nơi Sân cỏ phía nam ṭa Bạch ốc, nơi trường Đại học Công giáo Hoa kỳ. Nụ cuời rộng mở và khuôn mặt thanh thản rơ rệt của Phêrô, đă thắp sáng một quốc gia, một giáo hội và một đại lục bằng niềm hy vọng giữa không gian hoài nghi và tuyệt vọng, giữa khi nhiều người có lẽ mong muốn cái chết đến mau cho một giáo hội c̣n đang sống động và trẻ trung. Những lời Phêrô nói với đại diện của hơn 190 nước thành viên LHQ về nhân quyền, phẩm giá, đối thoại và ḥa b́nh trong một thế giới đang có chiến tranh ở nhiều nơi. Sự im lặng, lời nguyện cầu và các cử chỉ hùng hồn tại Ground Zero của Phêrô đă mang lại ủi an và an b́nh cho các nạn nhân những cuộc tấn công khủng bố vào cả một quốc gia hôm 11 tháng 9 năm 2001. Nhưng để có thể có được niềm tin như thế, để có thể b́nh thản và lạc quan như thế, để có được những hạt mầm hy vọng vươn lên trên những mảnh đất đời như thế, chúng ta hăy nhớ lời Đức Giêsu nói với chúng ta hôm nay : "Thầy không để anh em mồ côi đâu... Thầy sẽ xin Chúa Cha và Ngài sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn măi” . b/. Chúa Thánh Thần Đấng Bảo Trợ chúng ta : Kể từ sau biến cố “Ngày Thứ nhất trong tuần khi nhận được hơi thở Thần linh của Đấng Phục Sinh”, nhất là khi chính thức nhận được những “h́nh lưởi như lửa đổ xuống trên ḿnh vào dịp đại lễ Ngũ Tuần”, quả thật cuộc đời của các anh dân chài xứ Galilê đă đổi thay tận căn : Không c̣n “ngồi im đóng cửa ở trong nhà v́ sợ người Do Thái”, mà đă tung cửa ra đi khắp bốn phương trời, bất chấp mọi gian nguy thử thách, ngục h́nh, tù tội và cả cái chết ; không c̣n thất vọng nản ḷng quay về nương cũ vườn xưa như hai môn đệ Emmau, nhưng đă hân hoan chạy nhanh về Giêrusalem bất kể đường khuya giá lạnh để thông báo tin vui ; hay không c̣n thối chí trở lại nghề xưa với thuyền với lưới mà đă một lần dứt bỏ ra đi để theo Thầy, nhưng can đảm “chèo thuyền ra tận chỗ nước sâu để buông lưới bắt người”... Một khi Chúa Thánh Thần đă hành động th́ mọi sự được sửa lại từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới. -Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng, giúp ta ngày càng hiểu rơ Đức Kitô và những lời dạy của Ngài hơn. -Chúa Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ : Ngài ban sức mạnh giúp chúng ta sống, sống một cách phi thường trong cuộc đời b́nh thường ; sống b́nh thản và lạc quan trong những lúc khó khăn ; sống quảng đại và yêu thương đang khi vác thập giá... -Chúa Thánh Thần c̣n là nguồn t́nh yêu. Nhờ t́nh yêu mà Chúa Thánh Thần đổ tràn vào ḷng chúng ta biến cuộc sống chúng ta luôn giữ được gam màu hồng của tin yêu, gam màu xanh của hy vọng, trong muôn vạn gam màu tối của gian truân và thử thách, của thất bại đắng cay, của vô ơn bội nghĩa, của đố kỵ bất công...Chính Đức Kitô đă biến “nổi ô nhục thập giá thành phương thế cứu rỗi con người”, và hôm nay, Thánh Thần cũng sẽ làm cho phương cách ấy của Đức Kitô được tái diễn nơi thập giá cuộc đời của các Kitô hữu, để, như chứng từ bất diệt ngày nào của Thánh Phanxicô khó khăn : Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an ḥa vào nơi tranh chấp, đem chân lư vào chốn lỗi lầm. Để con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng. Để con dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu. Và khi có được ngọn lửa Thánh Thần rực sáng trong tim, th́ mỗi người Kitô hữu sẽ đủ can đảm và nghị lực, t́nh yêu và ḷng quảng đại để : T́m an ủi người hơn được người ủi an, t́m hiểu biết người hơn được người hiểu biết, t́m yêu mến người hơn được người mến yêu... Phải chăng đó chính là một trong những “câu trả lời hay nhất và chính xác nhất về niềm hy vọng của chúng ta”, nếu chúng ta bị chất vấn về niềm tin, về hy vọng của ḿnh; mà dù không có ai chất vấn đi nữa, th́ cuộc sống đức tin của người Kitô hữu phải luôn là một “thuyết minh sinh động” về Tin Mừng của Đức Kitô, về những “hoa trái của Chúa Thánh Thần”, như hàng hàng lớp những bài thuyết minh tuyệt vời trong suốt 2000 năm lịch sử của Hội Thánh từ các thế hệ đầu tiên như Phêrô, Gacôbê, Philipphê, Phaolô...cho đến những bài thuyết minh mới nhất như Đức cố GH Gioan-Phaolô II, Mẹ Têrêsa Calcutta, Đức cố Hồng y F.X. Nguyễn Văn Thuận, chị Chiara Lubich...Chúng ta hăy cầu nguyện cho nhau được đứng chung trong hàng ngũ của những người đó để viết tiếp câu trả lời về niềm hy vọng Kitô hữu, tiếp tục lời chứng sống động về t́nh yêu Thiên Chúa được thể hiện nơi Đức Kitô và trong Chúa Thánh Thần. Amen.
Giuse Trương Đ́nh Hiền
Chúa là Con Đường cho con bước lên
Nếu ai đă từng sinh hoạt Hướng Đạo th́ đều biết rằng : Tráng sinh là cấp có lứa tuổi lớn nhất, là những thanh niên trưởng thành. Trong các nội dung sinh hoạt và tiêu chí để trở thành một Tráng sinh thực thụ và được mang danh hiệu với hai chữ RS (Rover Scout Hướng đạo sinh lên đường), th́ phải qua một thử thách “tự lập trưởng thành” và kết thúc với nghi thức “Lên Đường”. Nghi thức nầy thường được cử hành bằng những dấu chỉ gợi ư sâu sắc : ngă ba đường để người “Tráng sinh lên đường” tự t́m lấy con đường chính thật mà tiến bước vào đời ; gậy hai đầu : để người tráng sinh lên đường chọn lựa nẻo thiện tránh bước đường tà... Hôm nay, sứ điệp Lời Chúa cũng gọi mời chúng ta “cử hành lễ Lên đường” theo Chúa Kitô, Đấng là Đường, Sự Thật, Sự Sống. Bởi chưng, đức tin của chúng ta, đức tin của người Kitô hữu luôn là một cuộc “lên đường” với Đức Kitô và trong Đức Kitô, cuộc lên đường đ̣i hỏi phải “chọn lựa lại” mỗi ngày những con đường do Đức Kitô đề nghị, canh tân mỗi ngày sự hiểu biết “Sự thật về Đức Kitô” và đào sâu mỗi ngày nguồn sự sống nơi Đức Kitô.
1. Đức Kitô xây đắp những con đường cứu độ: Qua những chỉ dẫn của các sách Tin Mừng, quả thật chúng ta đă t́m thấy có nhiều con đường do chính Đức Kitô thiết lập, có khi là gián tiếp qua những “thiên triệu”đặc biệt”, nhưng cũng rất nhiều khi trực tiếp qua những gọi mời lôi kéo cụ thể : - Con đường Truyền tin – Thăm viếng của Đức Maria : Nhờ sự Nhập Thể, Ngài đă đưa Mẹ Maria đi vào con đường cọng tác với Thiên Chúa trong công tŕnh cứu độ ; và phải chăng, khi đă được cưu mang trong ḷng Trinh Nữ, chính Ngài đă làm cho đôi chân bé bỏng của người thôn nữ Maria băng ngàn vượt suối mang Tin Mừng Nhập Thể báo cho người chị họ Isave. - Con đường tiền hô, dọn đường của Gioan Tẩy Giả : Người đă làm cho Gioan Tiền Hô nhăy cửng lên vui mừng trong ḷng mẹ khi được Ngài viếng thăm để rồi mấy chục năm sau, cũng chính ông Gioan nầy đă thực hiện vai tṛ “tiếng hô trong hoang mạc” để dọn đường cho sự xuất hiện công khai của Đấng Cứu Thế. Nhưng cũng chính khi lựa chọn con đường tiền hô nầy, Gioan đă trả giá : bị Hêrôđê tống ngục, và chém đầu. - Con đường của các mục đồng Bê lem và các đạo sĩ phương Đông : Rồi Người đă kéo đám mục đồng ở Bê Lem khỏi giấc ngủ triền miên để bừng dậy trong nổi vui ngút ngàn được gặp hài Nhi Cứu Thế và đă lôi kéo Ba Vua Phương Đông lẽo đẽo qua muôn dặm đường trường để theo dấu sao lạ về chiêm bái Vua trời… - Con đường của những người nghèo t́m thấy ơn cứu độ : Và rồi sau đó, những kẻ mù què điếc câm, những người thu thuế bị kết án khinh khi, những cô gái điếm sống vật vờ vất vưởng bên lề đời, những người phung cùi bất hạnh trong hoang mạc cách ly…tất cả đă được “Ngài đưa vào con đường mới của sự đổi đời”, con đường tự do đích thực để mĩm cười sung sướng v́ được chữa lành, v́ được yêu thương, v́ được hoán cải để ngẩng cao đầu bước đi trên một lộ tŕnh mới trong tin yêu hy vọng. Ngài đă đưa những mảnh đời tưởng đâu đă chôn sâu trong ḷng đất lạnh như con trai của bà góa ở Naim, như chàng thanh niên Lagiarô ở Bêtania…đă chỗi dậy bước đi trên nẻo đường của sự sống. - Con đường của những chàng trai dân chài quyết chọn nghề “chài lưới người”. Có ai ngờ trên bờ biển hồ Tibêriat, những tay nghề lăo luyện vững vàng như Phêrô, Giacôbê, Gioan, đă vội vàng “bỏ lưới, bỏ cha, bỏ vợ con gia đ́nh” lang thang cùng Ngài trên mọi nẻo đường cát bụi Palestina rao giảng Tin Mừng, để cuối cùng chính con đường ấy đă lần lượt dẫn đưa các ông người th́ bị đóng đinh thập giá, kẻ bị lột da, kẻ khác bị chém đầu... ứng theo chính Lời Ngài đă nói hôm nao : “Ai muốn theo Ta hăy từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh mà theo”. Th́ ra “con đường mang tên Kitô” không phải là con đường đầy hoa, con đường thênh thang của thảm đỏ thành công và hưởng thụ, của bạc tiền vinh quang trần tục, của sung sướng thỏa măn dục vọng đam mê...nhưng chính là “con đường hẹp”, con đường thập giá, con đường Tám Mối Phúc Thật”, con đường vượt qua mọi gian nan thử thách ở đời nầy để dẫn lối đưa đường vào hạnh phúc vĩnh cữu. Bởi v́ không chỉ nói mà chính Đức Kitô đă chọn đi trên con đường đó tới cùng. Thế nhưng rất lạ ! Suốt 2000 năm nay, đă có hàng hàng lớp lớp con người chọn đi trên “con đường mang danh Kitô” đó cho dù phải trả giá thật cao kể cả mạng sống. C̣n chúng ta hôm nay th́ sao ? Có lẽ không thiếu người đă chối khéo đề nghị bước theo con đường của Đức Kitô bằng đủ mọi lư do như đă được Tin Mừng liệt kể : “Xin Thầy cho tôi về chôn cất cha tôi, giă từ bạn hữu...”(Lc 9,57-62). Ngày nay, người ta từ chối con đường Kitô bởi v́ con đường đó quấy rầy không cho họ kéo dài giấc ngủ ; ngăn cấm không cho họ tự do luyến ái, ngoại t́nh, phá thai ; can thiệp để họ thôi sống ích kỷ, hẹp ḥi, gian dối, tham lam,...Bởi v́ con đường đó luôn đ̣i hỏi phải vứt đi chiếc mặt nạ cồng kềnh của giă h́nh, kiêu căng biệt phái để mặc lại tấm áo đơn sơ trong sáng của trẻ thơ ; con đường đó kêu gọi yêu thương tha thứ th́ người ta lại thích chia rẽ hận thù ; con đường đó hô hào làm phúc bố thí, chia sẻ, cho đi, th́ người ta chỉ muốn khư khư nắm giữ cho nhiều cho chặt của cải và nếu bắt buộc phải cho thi sẽ cho cách bũn xĩn qua loa lấy lệ. Chúng ta vẫn thường hát với nhau : “Chúa là con đường cho con bước lên”, nhưng không biết chúng ta đă bước đi được bao nhiêu cây số trên nẻo đường đó hay cho tới măi hôm nay vẫn “giậm chân tại chỗ”, thậm chí, đă “rẽ lối sang ngang” tự bao giờ !
2. Chân lư của Đức Kitô sao mà giản đơn đến thế. Trong tư tưởng và cái nh́n của Đức Kitô, mọi hành vi tưởng chừng vụn vặt, tầm thường như Giakê thập tḥ trèo lên cây sung đón đợi đă trở thành cơ duyên gặp gỡ, việc xức dầu của Maria ở Bêtania đă trở thành dấu chỉ của t́nh yêu, những đồng xu bé nhỏ của một bà góa nghèo đă trở nên kho tàng vô giá, và những trẻ em bé bỏng dại khờ đă trở nên những”khách quí danh dự và xứng đáng đầu tiên trong bàn tiệc Nước trời”. Và khi tuyên cáo “sự thật về mầu nhiệm Nước Trời, mầu nhiệm Thiên Chúa, Đấng Quyền năng quan pḥng trên vạn vạt, vạn sự...”, th́ Ngài cũng chỉ vận dụng những h́nh ảnh thân quen, những hiện thực gần gũi với đời thường cuộc sống : Con chim sẻ sẻ chẳng đáng mấy xu, cây huệ ngoài đồng không canh không cửi, hạt giống trên đồng, cỏ lùng trong ruộng, viên ngọc quí bỏ công đi tim, nén vàng gởi trao đem chôn dấu... Quả thật chân lư của Phúc Âm, sự thật của Đức Kitô luôn luôn chỉ là một Tin Mừng. Bởi chưng “Sự thật” đó đă cung cấp cho thế giới, cho chúng ta một cái nh́n mới mẻ về cuộc đời và kiếp nhân sinh : Kẻ nghèo hèn không phải bị bỏ đi mà là “được chúc phúc”, nước mắt khóc than không c̣n là bất hạnh phải tránh né mà là dấu chỉ để được phúc “ủi an”, cuộc sống lam lủ khó nghèo không c̣n là kiếp đọa đầy ô nhục mà đă trở thành “bài trường ca của khiêm hạ yêu thương trên giai điệu của thánh gia Nadarét”, và thập giá, bách hại, chết chóc chỉ là “hạt lúa ḿ rơi xuống mục nát đi để chờ ngày đơm hoa kết trái trong Vương quốc Nước Trời... ” Đón nhận Sự Thật do Đức Kitô mang đến đó chính là không ngừng t́m thấy “sự thật” nơi chính bản thân ḿnh để bắt đầu lại : sự thật của tôi bây giờ hôm nay chính là “đứa con hoang” thân tàn ma dại phải trở về nhà cha ; sự thật của tôi hôm nay chính là một Matthêu, một Gia-kê bận bịu bù đầu với bạc tiền, kinh tế...cần yên lặng nghe tiếng gọi mời để đứng dậy làm lại cuộc đời trong quảng đại công chính ; sự thật của tôi hôm nay là những Simon với những thánh gia nặng nề của cuộc sống, gia đ́nh, vợ con, áp lực xă hội...để can đảm đón nhận và vui vẻ bước đi cho tới đĩnh gô-go-ta cuộc đời. Sự thật của tôi hôm nay là chiếc thuyền câu rỗng cá với những cái bụng đói meo nhưng vẫn ngẫng cao đầu để trông lên bờ mà nhận ra “Chúa đó”. Sự thật của tôi một ngày nào đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay quyết xin cho được nói lại lời của tên trộm bên hữu : “Hôm nay nếu Ngài vào nước của Ngài xin nhớ đến con”.
|