MỤC VỤ CỰU CHỦNG SINH - TU SĨ GIÁO HẠT PHÚ YÊN
|
THÔNG TIN |
NỘI SAN THÂN HỮU 2007 SỐNG ĐẠO HÔM NAY |
Vào ngày 7/5/2007, theo truyền thống hằng năm của hội Cựu chủng sinh-Tu sĩ giáo hạt Phú yên, các anh em cựu chủng sinh thuộc các chủng viện Làng Sông-Qui Nhơn, Kon Tum, Lâm bích Nha Trang, Hoan Thiện Huế..., cùng với anh chị em tu sĩ thuộc các ḍng Mỹ Ca, Thánh Giuse, Mến Thánh Giá Qui Nhơn, Phaolô Đà nẵng, Đức Mẹ Mân Côi... đă tụ họp về Nhà Thờ Đông Mỹ để cùng nhau sinh hoạt dịp Truyền Thống hội ngộ năm 2007. Trước Thánh lễ, các anh chị em đă nghe Cha sở Đông Mỹ, Phêrô Trương Minh Thái chia sẻ về cuộc dấn thân của người giáo dân trong lănh vực Truyền Giáo, đặc biệt, sống định hướng mục vụ "SÔNG ĐẠO HÔM NAY" theo tinh thần của Thư chung HĐGMVN 2006. Thánh lễ Đồng tế sau đó do Cha hạt trưởng Phú Yên, Giuse Trương Đ́nh Hiền chủ sự. Cùng đồng tế với Ngài có Cha sở Hoa Châu, F.X. Trần Ḥa, Cha sở Đồng Tre, Antôn Nguyễn Huy Điệp, Cha sở Đông Mỹ, Pet. Trương Minh Thái, Cha phó Tuy Ḥa, Pet. Nguyễn Xuân Ḥa. Thánh lễ diển ra sốt sắng và ấm áp t́nh huynh đệ hiệp thông cùng với những chia sẻ sâu sắc của Cha Trương Minh Thái. Sau Thánh lễ, là cuộc liên hoan thân mật tại hội trường giáo xứ Đông Mỹ. Bữa cơm trưa do các Bà Mẹ Công Giáo GXĐM đảm trách thật tuyệt vời. Sau bữa cơm trưa, anh chị em đă ngồi lại đẻ chia sẻ về việc hoàn chỉnh ban đièu hành hội CCS-TS Giáo hạt Phú Yên cho những năm sắp tới ; và phát hành tập san THÂN HỮU 2007. Cuộc gặp mặt năm 2007 khép lại trong niềm vui hiệp thông và trong nhiệt t́nh lên đường "Sống đạo hôm nay" của những anh chị em đă may mắn có được một thời "ăn cơm nhà Chúa". |
HỘI CỰU CHỦNG SINH - TU SĨ HẠT PHÚ YÊN
Xin chân thành tri ân:
- Cha sở, cha phó Tuy Hoà - Quư cha trong Hạt - Quư ân nhân - Chị Trần Mộng Hằng: phụ trách văn pḥng Trung tâm MVTH ANRÊ PHÚ YÊN
Đă động viên, giúp đỡ, đóng góp bài, khích lệ để chúng con thực hiện nội san này.
Xin Chúa trả công vô cùng cho quư vị.
Thân Hữu.
NỘI DUNG
1. Vào Đề 2. Bước đi trong tiếng gọi … 3. Bên Mẹ 4. Con mắt 5. C̣n măi 6. Cựu chủng sinh với cuộc.. 7. Chuyện tuần thánh 8. Đức Mẹ Tà Pao 9. Đức vâng lời 10. Đóng góp 11. Lời cầu nguyện tại sao 12. Mong ơn Thiên triệu 13. Rối 14. Sinh và dưỡng 15. Tự trào 16. Nhạc: Tu Ra
VÀO ĐỀ
Trên mặt tiền nhà thờ Tuy Hoà, có tấm phông lớn với mấy chữ: “sống đạo hôm nay”. Vâng, SỐNG ĐẠO hôm nay có khác ǵ với HÔM NAY sống đạo. Hôm nay, hôm qua hoặc ngày mai, nếu c̣n tin, c̣n đạo, tôi phải sống và sẽ sống về niềm tin, về đạo giáo… nhưng chuyện: sống đạo hôm nay lại khác, nó gợi cho tôi hiểu rằng hôm nay khác hôm qua. Hôm qua có thể đúng, có thể chưa đúng, có thể c̣n mang tính t́nh cảm, uỷ mị; có thể cứng nhắc, duy ư chí… Thân hữu nếu có nhắc chuyện hôm qua cũng không ngoài mục đích cũng cố, vun đắp cho cái hiện tại trước mắt. Hiện tại là Hôm nay. Hôm nay đầy thuận lợi và cũng không thiếu thử thách. Với cái hôm nay như thế, thân hữu muốn nhắc lại một ư nhỏ trong thư chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam 2007: “Chúa Giêsu thực sự là điểm quy chiếu và là chuẩn mực giúp nhận định giá trị các hành vi”. Sống và lấy Đức Kitô làm điểm quy chiếu là sống như thế nào? Chính là sống yêu thương và phục vụ. Rất sáo, rất bay bỗng, thân hữu không muốn giới thiệu cách sống như một mỹ từ nhưng là động viên nhau sống thực, sống cụ thể và Sống chứ không là Nói. Thân hữu. Bước đi trong tiếng gọi của Người Mục Tử (Tâm t́nh chia sẻ cùng anh em cựu chủng sinh-tu sĩ nhân ngày Truyền thống 2007)
Các bạn cựu chủng sinh-Tu sĩ giáo hạt Phú Yên kính mến, Như một người bạn trung thành “đến hẹn lại lên”, ngày Truyền thống Cựu Chủng Sinh-Tu Sĩ Phú Yên một lần nữa lại về với chúng ta. Dưới ánh sáng lung linh của Cây Nến Phục Sinh đang tỏa rạng giữa thánh đường, và trong tiếng hát Hallêluia c̣n đong đầy niềm hân hoan mừng Chúa sống lại, tôi xin được gởi đến tất cả anh em lời chúc mừng Phục Sinh tràn trào niềm vui và ân sủng Thánh Thần ; và để cho lời chúc trên có thêm chút ư nghĩa và nội dung của tâm t́nh muốn được sẻ chia và liên đới trong cuộc hành tŕnh “Sống Đạo Hôm Nay”, tôi xin được gởi đến anh em những gợi ư trong bài chia sẻ của Chúa Nhật IV Phục Sinh, Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, một thời điểm được chúng ta chọn lựa như “cột mốc truyền thống hàng năm của sinh hoạt CCS-TS giáo hạt Phú Yên”.
***
1. Người “Chăn Chiên Vô H́nh” đang chăm sóc đoàn chiên. Có một bài Thánh vịnh trong Thánh Kinh Cựu Uớc mà h́nh như tôi đọc chưa bao giờ thấy chán đó chính là Thánh vịnh 22 (Có chỗ ghi là 23), mang tựa đề “Mục tử nhân hậu”. Bởi chưng, khi cầu nguyện với Thánh vịnh nầy, tôi cam thấy cuộc đời bé nhỏ dại khờ ốm đói của tôi lại được chính Thiên Chúa, Vị Mục Tử nhân lành ân cần chăm sóc dẫn đưa trên những lối “đậm nghĩa yêu thương và chan ḥa ân sủng” của Ngài ; sự ân cần chăm sóc ấy được diển tả bằng những h́nh ảnh rất thân thương dịu vợi và cũng gần gũi đời thường : “đồng cỏ xanh, ḍng nước trong, dầu thơm, rượu đầy…” “Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới ḍng nước trong lành và bổ sức cho tôi… Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, Ly rượu con đầy tràn chan chứa…” Tuy nhiên, nếu tinh ư một chút, chúng ta có thể nhận ra rằng : nơi những h́nh ảnh thoạt như t́nh cờ, chân quê mộc mạc của môi trường du mục trên vùng thảo nguyên Palestine được mô tả trong thánh vịnh 22 lại cưu mang cả một “kho tàng ư nghĩa” sẽ được đong đầy và hiện thực ngay chính trong Mùa Phục Sinh nầy. Thật vậy, nếu Gia-vê Thiên Chúa, “Người Mục Tử của cựu ước” dẫn dắt đoàn chiên Ít-ra-en, “Dân ưu tuyển”, với “ḍng nước trong”, với “rượu đầy tràn”, với “dầu thơm lựng”, th́ “Người Chăn Chiên của Tân ước”, Đức Kitô -Tử nạn - Phục sinh, đă chăm sóc “đoàn chiên mới”, “Dân của Giao ước mới”, với “ḍng nước tinh tuyền của Nhiệm tích Thánh Tẩy”, với “ly rượu, tấm bánh là chính Máu Thịt Người”, với “Dầu Thánh Thần được thông ban qua hồng ân Thêm Sức”. Chẳng phải trọng tâm của mùa Phụng Vụ Phục Sinh đó chính là cử hành, sống và đào sâu ư nghĩa của ba Nhiệm Tích Khai Tâm Kitô giáo : Thánh Tẩy, Thánh Thể và Thêm sức đó sao ! Và đó chính là phương thế, là con đường, là năng lực Người Chăn chiên vô h́nh Giêsu” đă chọn để chăm sóc, dẫn đưa và nuôi sống đoàn chiên mà Ngài đă cứu chuộc bằng chính cuộc Nhập Thể-Tử nạn- Phục sinh của Ngài suốt 2000 năm nay và cho măi đến tận thế. Khẳng định điều đó cũng có nghĩa là một lần nữa chúng ta tuyên xưng : Hôm qua, hôm nay và măi măi, “Người chăn chiên vô h́nh Giêsu-Kitô” chưa bao giờ buông tay bỏ mặc “đoàn chiên nhỏ” của Người ; và “Sống Đạo Hôm Nay”, cũng có nghĩa là sống trọn vẹn, sống hết ḿnh, sống hiện thực ba Nhiệm tích cơ bản đó. Chính v́ thế, dù là Giáo hoàng, Giám Mục, linh mục, hay chỉ là một giáo dân b́nh thường, dù là thần học gia, triết gia với đầu óc thông minh xuất chúng, hay chỉ là một cụ già nông dân tay lấm chân bùn, dù là các tu sĩ đạo cao đức trọng bên trong những tu viện kín cổng cao tường với ca kinh sốt sắng, hay những cựu chủng sinh-tu sĩ lăn lóc giữa chợ đời với tất bật, bon chen…tất cả đều được mời gọi “SỐNG ĐẠO” trên những cái nẻo được làm nên từ cuộc Vượt Qua của Đức Kitô : Thánh Tẩy, Thánh Thể và Thánh Thần. Tuy nhiên, để sống trọn vẹn ba Nhiệm tích Khai tâm đó, điều quan trọng đầu tiên không thể bỏ qua đó chính là “ở lại trong đoàn chiên và lắng nghe tiếng của Người chăn chiên”.
2. Bước đi trong tiếng gọi của Người Mục Tử. Có một chân lư nền tảng mà đă là kitô hữu, đă là thành viên trong Giáo Hội, ai ai cũng phải chấp nhận : Theo Đức Kitô th́ phải “lắng nghe tiếng gọi của Người”, phải đi trên lối bước mà người Mục tử nhân lành đă khải lối dẫn đầu, phải luôn đối diện, gặp gỡ một Đấng Phục sinh. Tuy nhiên, rất ít người trong chúng ta thực hành đến nơi đến chốn chân lư nầy và cứ muốn t́m kiếm một “con đường rộng răi thênh thang với đầy hoa thơm cỏ lạ” do ma quỷ hay cái tôi dục vọng đề xuất. Chính v́ thế, suốt dọc dài lịch sử Hội Thánh, đă có không ít người đă bỏ cuộc, đă thối lui, sau khi đối diện thực sự với thập giá, với Canvê, với những đ̣i hỏi của Tin Mừng Tám Mối. V́ thế, hơn lúc nào hết, mầu nhiệm “Mục Tử-Đàn chiên” cần được sống và thể hiện tích cực, sinh động và khôn ngoan trong một bối cảnh xă hội mà chủ nghĩa “bài giáo sĩ”, chủ nghĩa “phản đối Giáo Hội”, chủ nghĩa “trần tục hóa những giá trị thiêng thánh” và chủ nghĩa “tự do phóng túng” trước những nguyên tắc luân lư ngàn đời của Hội Thánh đang nỡ rộ khắp nơi. Ở giữa cái thế giới mà các phương tiện thông tin dày đặt và hiện đại ảnh hưởng đến từng centimét của cuộc sống, chúng ta nghe vang lên quá nhiều luồn sóng và âm thanh không phải của “Người Mục Tử nhân lành” mà là của “những Phản Ki-tô” đang bày đàng xúi dại cho những đàn chiên thật thà chơn chất quay lưng chối từ “Người Chăn chiên đích thực”, ngoănh mặt với “cánh cửa đích thực của chuồng chiên” phát xuất từ Thiên Chúa. Mỗi người Kitô hữu chỉ có một tờ “căn cước đích thực là Kitô hữu” khi tấm thẻ ấy được viết bằng ngôn ngữ của Tin Mừng mà Mẹ Hội Thánh dạy cho” ; thứ ngôn ngữ của t́nh hiệp thông với Đức Giáo Hoàng, Vị Cha Chung và là Đấng Đại diện cho Mục Tử Giêsu, thứ ngôn ngữ của niềm vâng phục khôn ngoan và trưởng thành các Đấng bản Quyền trong Hội Thánh, thứ ngôn ngữ của t́nh liên đới, bác ái với mọi anh chị em trong cộng đồng Dân Chúa, thứ ngôn ngữ của can đảm nhiệt t́nh nhưng khoan dung và tế nhị trong sứ vụ Ngôn sứ. Đó chính là ngôn ngữ mà Người chăn chiên Kitô đă từng căn dặn : “Chiên của tôi th́ nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi” (TM)
3. Và thế giới hôm nay đang cần những “cuộc đập bể b́nh dầu thơm”. Nhưng cũng đă 2000 năm, Người chăn chiên vô h́nh Giêsu lại không ngừng sai đến những mục tử môn sinh, những “cánh tay và chiếc gậy nối dài” của Ngài để chăm sóc đàn chiên mỗi ngày mỗi đông và cũng sinh ra lăm điều phức tạp. Chính v́ thế, vẫn măi măi cần những Phêrô, những Gioan, những Giacôbê, những Maria Mađalêna, những Augustinô, Đôminicô, Phanxicô, Anrê Phú Yên, Têrêxa Calcutta, Gioan-Phaolô II Chính trong trăn trở và thao thức đó, Đức cố GH.GP.II trong đoạn kết của Tông huấn Pastores Dabo vobis đă có những lời hiệu triệu thật tha thiết : “Tôi xin gởi đến các gia đ́nh một lời kêu gọi đặc biệt : xin các bậc cha mẹ, cách riêng những người làm mẹ, hăy quảng đại để ban tặng cho Chúa những người con của ḿnh được Chúa mời gọi tiến tới chức linh mục ; xin hăy vui mừng cọng tác vào tiến tŕnh ơn gọi của con cái, đoan chắc rằng, bằng cách ấy, sẽ làm cho sự sai nở của Kitô giáo và của Giáo Hội, cũng là của ḿnh, được nên lớn mạnh hơn và sâu rộng hơn và sẽ nghiệm biết, một cách nào đó, hạnh phúc của Đức Trinh Nữ Maria : “Trong số các phụ nữ, người được được diễm phúc, hoa quả ḷng người thật đáng chúc tụng” (Lc 1,42)[1][1] Ngài cũng đă động viên các bạn trẻ : “Với những người trẻ hôm nay, tôi muốn nhắn nhủ điều nầy : các bạn hăy ngoan ngùy hơn nữa đối với Thần Khí, hăy để cho vang vọng lên trong ḷng các bạn những nỗi mong chờ lớn lao của Giáo Hội và của nhân loại, đừng ngại mở rộng tâm trí các bạn trước lời mời gọi của Chúa Kitô, hăy khám phá ra ánh mắt yêu thương của Đức Giêsu đang hướng thẳng về phía các bạn và hăy đáp lại một cách hăng say lời Ngài đề nghị nối gót theo Ngài cho đến cùng”[2][2] Cho nên hôm nay, Giáo Hội lại một lần nữa tha thiết nguyện cầu cho ơn kêu gọi linh mục-tu sĩ, cầu nguyện cho Giáo Hội có những tâm hồn quảng đại và anh hùng “sẵn sàng đập bể b́nh dầu thơm cuộc đời để xức chân cho Chúa, để làm rực lên mùi thơm cho ngôi nhà Giáo Hội” như cách cắt nghĩa đầy thâm thúy và chính xác trích đoạn Tin Mừng Gioan 12,1-8 của Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II trong tông huấn Đời Thánh Hiến [3][3]: …Dầu thơm quí giá được đổ ra như một tác động hoàn toàn v́ t́nh yêu, và như thế vượt ra ngoài mọi tính toán "vụ lợi", là dấu chỉ của một sự nhưng không tràn đầy biểu lộ qua một đời sống được tiêu hao đi để yêu mến và phục vụ Chúa, để hiến thân cho Người và cho Nhiệm thể Người. Đời sống "được đổ tràn ra" không tính toán đó lan toả hương thơm khắp cả nhà. Cũng như xưa, ngôi nhà của Thiên Chúa là Giáo Hội được trang điểm và nên giàu có nhờ sự hiện diện của đời thánh hiến.” Anh em cựu chửng sinh-tu sĩ kính mến, Là những người đă từng có “cơ duyên” đi trên “néo ơn gọi tu tŕ”, ắt hẳn hơn nhiều người giáo dân khác, anh em đă, đang và sẽ cảm nhận tính khẩn thiết và quan trọng của lời mời gọi dấn thân cho ơn gọi linh mục và tu sĩ. Chính v́ thế, xin anh em hăy đồng cảm cùng Hội Thánh (sentire cum Ecclesia) trong nỗ lực mục vụ ơn gọi ngay trong chính gia đ́nh và cuộc sống của ḿnh. Chúng ta hăy cầu xin cho thế giới hôm nay, Giáo Hội hôm nay và cộng đoàn giáo xứ chúng ta hôm nay có được những “cuộc đập bể b́nh dầu thơm” ngoạn mục như thế.
LM. Giuse Trương Đ́nh Hiền
3[3] ĐGH. GP. II, Tông huấn Đời Thánh Hiến, số 104, tr. 212
BÊN MẸ (Chiều trên núi Tà Pao)
Rừng thiêng Mẹ đứng một ḿnh Cheo leo vách núi lung linh nắng chiều Bốn bề vắng lặng đ́u hiu Chấp tay mẹ khẽ yêu kiều gọi con Con ơi! Mẹ đợi mỏi ṃn Giữa nơi hoang vắng núi non rợn rùng Thâm sâu cùng cất tiếng chung Am trầm thanh bỗng muôn trùng ngân vang Mẹ lành tỏ lộ ánh quang Nắng chiều khẽ rọi xuyên ngang triền đồi Lộc non như được nảy chồi Bừng lên phơi sắc khoe đồi linh thiêng Lời rằng: Mẹ thật dịu hiền Lặng yên đứng đợi triền miên tháng ngày Mẹ ơi con đă về đây Tâm t́nh cùng Mẹ no say cơi ḷng Am thầm dâng Mẹ ước mong Nguyện rằng Mẹ măi chờ trông con về Xin dâng lên Mẹ trăm bề Cầu xin Mẹ giúp vỗ về đoàn con.
Phêrô Đào Nghĩa Minh
CON MẮT
Tờ Thân Hữu sắp lên khuôn . Anh phụ trách Hội CCSTS đề nghị ḿnh viết kư sự về chuyến du lịch Mỹ vừa rồi. Quả thật chuyến đi là dịp may hiếm có để thấy và chân nhận nhiều chuyện để đời trong cơi nhân sinh, song viết lại khó quá, xung quanh vẫn c̣n đó nhiều nhận định, đánh giá, rào cản . Làm ng̣i bút ngập ngừng không thể thoải mái ghi hết, ghi một cách chân thực những ǵ ḿnh mục kích cũng như những tư duy của ḿnh. Thôi đành tâm sự chuyện chúng ḿnh Lấy một chút chất liệu xa xa đặt vào khu vườn nhỏ trong căn nhà chúng ta. Câu chuyện bắt đầu lấy trong bài giảng của một cựu CSQN Cha Phanxicô Assisi Bùi sĩ Khuê trong Thánh Lễ ngày truyền thống Cựu CS Làng Sông Qui Nhơn Ngày 19/03 tại Houston. Hôm ấy là Chuá nhật IV Mùa chay Bài Tin Mừng Lc 15,1-13. 11-32: người Cha Nhân hậu. Có khoản 30 CCS và gia đ́nh tham dự. Có vị đă ngoài 80 dẫn nguyên đại gia đ́nh gồm con cái cháu chắt tham dự. Từ Giáo Xứ St. Joseph Beaumont, Giáo xứ của Cha Khuê đến Houston hơn 200 cs. Hôm ấy ḿnh cùng đi trong tâm trạng cố gắng tận hưởng những thảm cỏ xanh, những cánh rừng bạt ngàn những biểu hiện văn minh ngút tầm mắt. Với ḷng rạo rực ngày mai trở về mái nhà xưa dấu ái…. Trăi qua đúng 3 tháng ở những nơi chốn ấy làm cho ḿnh cảm nghiệm một cách hiện thực thế nào là ngh́n trùng xa cách. Một loại cách xa làm cho ḿnh cố gắng cứng rắn lắm cũng phải cay mắt… Câu chuyện trong bài giảng thế này: Có một người mẹ, trong khu làng nhỏ miền quê nước Malasia. Người mẹ ấy chỉ có một đứa con duy nhất. Người cha của đứa bé mất sớm khi nó c̣n nằm nôi . V́ thế tất cả t́nh thương và niềm vui người mẹ dành trọn cho người con. Người con lớn lên trong ṿng tay yêu thương của mẹ. Một buổi chiều nọ, sau giờ học, người con trở về nhà bằng khuôn mặt và thái độ lạnh lùng khác thường. Người mẹ lo lắng không biết có chuyện ǵ xăy ra cho con ḿnh. Cố gắng gặn hỏi? Người con trả lời mọi chuyện đều do mẹ cả. Học sinh trong lớp chọc con: có người mẹ mắt chột đen đủi xấu xí. Mặc cho người mẹ an ủi vỗ về. Mỗi lần đi học người con buồn bả xấu hổ v́ những trêu chọc của bạn bè, người con bắt đầu lạnh nhạt với mẹ, mong sao không có mẹ trong đời . Người mẹ đau khổ tột cùng. Song cũng dốc hết sức lực lo cho con học hành chu đáo. Được một chuyện đứa con học rất giỏi, sau khi tốt nghiệp trung học, được học bổng sang Singapore tiếp tục học Đại học, kể từ đó người con cố gắng tự lập không muốn liên hệ với người mẹ mắt chột xấu xí nữa, coi như không có người mẹ trong đời ḿnh. Nhờ tấm bằng đại học loại ưu. Người con bắt đầu thành danh, trở thành đại gia ở Singapore, anh ta lập gia đ́nh, ít lâu sau có một đứa con kháu khỉnh. Người mẹ đứt ruột thương con, hàng ngày nghe ngóng tin con, song đứa con không muốn sự có mặt của mẹ. Khi biết con ḿnh đă có gia đ́nh có đứa cháu trai kháu khỉnh, dẫu biết rằng người con không muốn gặp ḿnh, với t́nh cảm mẹ con nhất là muốn nh́n xem đứa cháu nội, người mẹ bán một số vật quí trong nhà liều mang đi Singapore một chuyến. Sau khi t́m hiểu, cuối cùng người mẹ cũng đến được nơi con ở, một biệt thự sang trọng. Phủ phàng làm sao khi gặp đứa cháu, đứa cháu khóc thét lên v́ sợ. Mọi bẻ bàng tức giận được người con và đứa con dâu trút hết lên đầu người mẹ, xua đuổi mẹ như xua đuổi kẻ gây rối gia đ́nh, kẻ thù… người mẹ bất hạnh chỉ biết gạt nước mắt ra đi. Thật nhẫn tâm, không bút nào tả hết nỗi buồn tủi của người mẹ, ra về như đất trời sụp đổ. Tuổi già của người mẹ như ập đến quá sớm, bệnh tật liên miên…chỉ một t́nh thương cho con cháu và mong ngóng ngày trở về. Phần người con và gia đ́nh, cuộc sống b́nh thản. Hạnh phúc trần gian vẫn thêu hoa dệt gấm cho thảm đời b́nh lặng, h́nh bóng người mẹ đă bi bóp chết tự bao giờ. Rồi một ngày nọ người con nhận được bức thư mời của ngôi trường ngày xưa cậu đă học trung học, về dự ngày truyền thống nhà trường. Cậu được vinh dự báo cáo như là đứa con ưu tú của nhà trường, đă thành danh ở nước ngoài. Anh quyết định về dự trong niềm hănh diện vô biên…Sau khi tham dự ngày truyền thống ở nhà trường. V́ ṭ ṃ anh ghé lại căn nhà xưa anh sinh ra và lớn lên. Để xem nó đổi thay thế nào ? tiện thể thăm bà mẹ già….Song khi đến căn nhà đă cửa đóng then cài, cỏ mọc um tùm như căn nhà hoang. Người hàng xóm báo tin mẹ anh đă chết từ lâu, bà có trao cho anh bức thơ. Nội dung bức thơ người mẹ giao căn nhà lại cho người con. Đặc biệt có một việc mà mẹ đă giấu kín trong ḷng lâu nay. Đó là khi con c̣n nhỏ v́ nghịch ngợm con đă bị hư một con mắt, không thể để con bị mắt chột suốt đời, mẹ đă hy sinh con mắt phải của mẹ cho con, nhờ đó con vẫn sống b́nh thản như một người b́nh thường….mẹ đă chấp nhận xấu xí để người khác sỉ nhục, cả đời tần tảo cho con khôn lớn học hành , bằng bạn bằng bè vươn lên với cuộc sống. Đó là gia tài lớn nhất mẹ trao lại cho con.
Có một điều đáng trách nhất người con là bằng con mắt của mẹ ḿnh, mà ḿnh bị che khuất không thấy được t́nh yêu vô biên của mẹ. Một phần thân thể mẹ đă hy sinh cho con. OMNIA MEA, TUA SUNT , (MỌI SỰ CỦA, TA LÀ CỦA CON Tất cả chúng ḿnh ít nhiều đă lănh nhận của Chúa và Giáo Hội, một cách cụ thể không phải bằng lư luận Thần Học. Cơm gạo, Nhân cách, Suy tư, lối sống, lối nghĩ, cách nh́n , một phong cách, một niềm tin, Một niềm hy vọng, một trời mới đất mới…Song đôi lúc hoặc có khi ta đang xử sự với Chúa với Giáo Hội như người con nọ….Có thể anh quá đổi tự hào v́ cái phong cách làm ăn của anh mà bạn hàng và những người xung quanh nể phục, có khi nào ta nghĩ suy ai đă cho ta phong cách đó? Có khi nào ta suy nghĩ về cái nôi đă nuôi nấng dạy dỗ ta ? những con người đă hy sinh giáo dục ta nên người, Con người của bạn có ai đă ban tặng cho ta phần cơ thể nào không? và ta đă xử sự như thế nào? hay chỉ đứng bàng quang chê trách…… Hăy làm mới lại cách nh́n về Chúa và Giáo Hội. và hăy sống lại theo cách nh́n, về quê hương chúng ta ở trên Trời, qua mấy vần thơ của một nhà thơ vô thần. Bài thơ Quê Hương của Giang Nam:
Xưa yêu Quê Hương v́ có hoa có bướm. Có những ngày trốn học bị đ̣n roi. Nay yêu Quê Hương v́ trong từng nắm đất. Có một phần xương thịt của em tôi. Phêrô Phương Hạc
Thân Hữu xin chia vui cùng anh Dom. Lê Văn Long, cựu chủng sinh Quy Nhơn vừa được làm ông ngoại. Nhờ đời sống và công đức của ông ngoại, gia đ́nh trẻ của con, cháu anh chắc chắn tràn đầy ơn Chúa
C̉N MĂI
Vào buổi chiều Chúa tử nạn Máu Ngài rắc khắp nẻo bước thành xưa Máu vương lên ngọn cỏ ven đường Chảy xuôi theo ngọn giáo Đọng thành vũng Thấm vào đất đá Đồi hoang núi Sọ …
Những giọt máu đă thấm vào ḷng đất C̣n măi với đất C̣n măi với bụi đường C̣n măi với muôn ngàn cây cỏ Máu reo trong gió Hoà theo sông suối Tan vào đại dương Rồi cùng với mây trời Thành mưa nguồn tuôn đổ Thành mạch nước trong lành Nguồn sống cho muôn người
Vạn vật thay đổi chứ không mất đi Ḍng máu đă đổ v́ t́nh yêu Trên đời này, Măi c̣n Ngài phục sinh và máu Ngài ở lại Cùng núi đồi cùng sông suối cỏ cây Khắp nơi nơi đâu cũng thấy ngập đầy Những dấu chỉ ơn Ngài thương vô lượng…
Sa Giang
CỰU CHỦNG SINH VỚI CUỘC SỐNG HÔM NAY
Hè 2004, tôi có dịp ra Bắc thăm quê. Lên tàu, vừa yên chỗ ngồi, cũng là lúc những h́nh ảnh làng quê, thôn xóm, những người thân, bạn bè lần lượt hiện lên trong trí tưởng tượng của tôi, với bao đổi thay mà qua 16 năm xa cách, tôi không thể nào h́nh dung ra được. Thế rồi, con tàu đưa tôi về tới quê. Những ǵ hôm qua c̣n là tưởng tượng, th́ bây giờ đă lần lượt hiện ra trước mắt: những con đường, những mái nhà… và lấp ló sau rạng cây cổ thụ, đă hiện lên ngôi nhà thờ với ngọn tháp vươn cao. Tất cả đều gây cho tôi một cảm giác nao nao hồi hộp, nhất là ngôi nhà thờ, nơi đă gắn bó tuổi thơ của tôi, thời gian “ở Cụ”(ở với cha sở). Hơn thế nữa, cha quản xứ đương nhiệm lại là một bạn học cùng lớp với tôi thời chủng sinh. Tới nhà, sau một hồi hỏi thăm gia đ́nh, bà con , xóm làng, việc đầu tiên là tôi đến nhà thờ, vào viếng Chúa… và thăm cha xứ. Nghe tiếng chuông cổng, v́ đă được báo trước, nên đích thân cha sở ra đón tôi. Sau cánh cổng, bên trong nhà xứ trước mắt tôi vẫn là “Giuse Thống” cách đây hơn 30 năm, chỉ khác là mập hơn và có dáng điệu một cha sở. Cha chạy tới ôm chầm lấy tôi. Sau giây lát xúc động, cha khoác tay tôi vào pḥng khách. Câu chuyện của hai người bạn học lâu năm gặp nhau, không biết bắt đầu từ đâu: chuyện quá khứ, chuyện hiện tại rồi lại quá khứ… một hồi lâu, sau chuyện thăm hỏi các thân hữu cùng lớp, cha đưa ra một đề nghị là: sẽ thông báo ngay cho các thân hữu tập trung về đây họp mặt. Không để lâu, cha bắt đầu phone cho những người gần nhất kèm theo lời nhắn cho những người khác là: “Phaolo Chiến ở Nam về thăm quê, mời họp mặt”. Tôi thực sự thấy vui mừng với một chút tự hào, v́ cuối cùng cả lớp cũng có được hai trên ba mươi hai đại diện được Chúa chọn bước lên bàn Thánh. C̣n các bạn đồng cảnh với tôi th́ sao? Tôi không phải chờ lâu, ngay trưa hôm sau, những người bạn đầu tiên đă tới. Sau những cái tay bắt mặt mừng, tôi bị hụt hẫng ngay v́ nghe các bạn thông báo: những người khác không thể có mặt, v́ đang làm ăn xa, hoặc không có liên lạc v́ không biết ở đâu. Như vậy chỉ có ba trong số ba mươi đến được. Rồi tôi cũng b́nh tĩnh trở lại và vui vẻ chấp nhận, với hy vọng dù không được gặp, nhưng qua ba bạn đây, cũng sẽ có được những thông tin về họ. Thế là cuộc họp lớp diễn ra chỉ có 5/32, một là linh mục c̣n bốn là thầy xuất. Chẳng ai ngạc nhiên, khi thấy những mái đầu đă điểm bạc. Nhưng tôi chợt sửng sốt, khi biết cả ba bạn đều phải đạp xe trên 60 cây số để về đây. Như vậy chẳng cần phải hỏi thêm, cũng đă đủ để h́nh dung được một cuộc sống khó khăn mà các bạn đang phải trải qua. Nhưng rồi, điều mà mọi người quan tâm đầu tiên vẫn là: hiện nay anh em đang sống ra sao. Rồi ai nấy lần lượt kể về cuộc sống hiện tại của ḿnh… tiếp đến là những thông tin về các anh em khác vắng mặt… càng nghe mọi người kể, ḷng tôi càng se lại, v́ toàn là những gia cảnh chẳng mấy vui vẻ ǵ, thậm chí c̣n đáng buồn hơn nữa… Đúc kết lại, cuộc sống của đa số anh em nói chung đều khó khăn như hoặc hơn ba bạn đây: nghề nghiệp duy nhất là làm ruộng, hoặc đi làm mướn bằng các công việc lao động phổ thông như bốc vác, thợ hồ… ai may mắn hơn th́ học được nghề thợ mộc, mà ngày công ở phía Bắc rất rẽ, nên thu nhập cũng chỉ đủ ăn là may mắn lắm rồi. C̣n có những trường hợp đáng buồn và thương tâm hơn, đó là v́ khó khăn quá, mà một số gia đ́nh đă phải cho con gái đi làm ăn… để rồi bị lừa bán sang Trung Quốc. Tóm lại, cuộc sống của những cựu chủng sinh ở ngoài Bắc mà tôi được biết qua chuyến về thăm quê là rất khó khăn và tội nghiệp. Kết thúc chuyến về thăm quê, tôi đă có nhiều kỷ niệm… nhưng rồi trở về nam, tiếp tục cuộc sống th́ tất cả cũng dần phôi phai. Chỉ c̣n đọng lại trong tôi duy nhất h́nh ảnh những người bạn tu xuất đang phải c̣ng lưng đạp xe để bươn chải cuộc sống… và một triết lư mới về cuộc sống của những cựu chủng sinh bắt đầu xuất hiện trong tôi. Đó là: chuyện thành bại trong sự nghiệp hay cuộc sống nói chung là chuyện thường t́nh. Nhưng c̣n chuyện những cựu chủng sinh, những người tu xuất ở quê tôi đều phải sống khó khăn vất vả th́ xem ra không thể chấp nhận được v́ thấy có cái ǵ đó không công bằng. Suy nghĩ măi rồi tôi cũng tự t́m được lời giải từ chính bản thân cho cái triết lư kia. Theo chủ nghĩ của tôi th́ chúng ta đang sống đạo trong một Giáo hội được coi là Giáo hội trần gian. Th́ những vấn đề tín điều, Giáo hội luôn được Chúa Thánh Thần soi sáng và hướng dẫn, không thể sai lầm và không hề thay đổi hay lệ thuộc vào quy luật nào ở trần thế. C̣n các vấn đề khác th́ Giáo hội cũng phát triển theo quy luật tự nhiên trong từng giai đoạn lịch sử. V́ Thiên Chúa luôn mong muốn và mời gọi con người tiếp tục cộng tác với Người trong công cuộc sáng tạo và cứu độ nhân loại. Trong đó việc phát triển và đào tạo ơn thiên triệu cũng không phải là ngoại lệ. Lớp chủng sinh chúng tôi thời đó đă được đào tạo theo “cơ chế” cũ của Giáo hội phía Bắc lúc bấy giờ. Chủng sinh được tuyển hay đúng hơn là triệu tập từ các xứ những cậu bé từ 10 đến 15 tuổi với một tiêu chuẩn đơn giản là “muốn đi tu”. Tŕnh độ văn hoá: biết đọc biết viết là được. Học hết 8 năm tiểu chủng viện, măn trường, đi giúp xứ hai năm, sau đó tiếp tục học lên đại chủng viện. Và nếu Chúa chọn th́ “đỗ cha”. C̣n nếu không th́ ra về, mà trong tay không có một thứ bằng cấp ǵ kể cả bằng tốt nghiệp phổ thông, ngoài một cái lư lịch là: “tu sĩ”. Những người như chúng tôi trong xă hội miền Bắc lúc bấy giờ, không thể kiếm được một việc làm ǵ khả dĩ để có cuộc sống tạm đầy đủ. Hơn nữa, chúng tôi c̣n bị những áp lực từ nhiều phía cả về tinh thần lẫn vật chất. Biết và hiểu được hoàn cảnh của nhiều cựu chủng sinh một thời như vậy, th́ việc họ phải sống một sống nghèo khó vất vả cũng là điều tất yếu và dễ hiểu. Và dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận: vấn đề là phải biết chấp nhận như thế nào? Đó là điều cuối cùng mà tôi c̣n băn khoăn. Không biết những năm tháng được tôi luyện trong “Ḷ lửa Chúa Thánh Thần” có đủ cho anh em nghị lực vượt qua không? Anh em có nhận được một sự nâng đỡ nào không? Hay ít ra, có biết tự nâng đỡ nhau bằng những cuộc họp mặt như các cựu chủng sinh- Tu sĩ của Giáo Hạt Phú Yên vẫn thường làm không. Tôi viết bài này, không ngoài mong muốn để bạn đọc, nhất là những cựu chủng sinh- Tu sĩ khắp nơi có thể chia sẻ, đồng cảm với nhiều anh em ở quê tôi ngoài Bắc. Một mong muốn nữa là để các bạn chủng sinh và tu sĩ đang trên đường theo đuổi ơn thiên triệu của ḿnh, thêm lạc quan và vững vàng hơn, bởi cái thời của chúng tôi đă qua lâu rôi. Lịch sử Giáo hội đă sang trang. Các bạn đang được hưởng một “Cơ chế” mới trong chương tŕnh đạo tạo… Các bạn có thể dễ dàng hơn để đi đến cùng đích. Hoặc các bạn có thể bước ra đời với đầy đủ hành trang, để các bạn vẫn có thể có được một cuộc sống đàng hoàng, hạnh phúc, và trở thành một điểm sáng của Tông đồ giáo dân. Viết tại Phú Yên, ngày 03/05/2007 Phao lô Phạm Xuân Chiến.
CHUYỆN TUẦN THÁNH
Tôi là người được giao nhiệm vụ: nghe để kịp điều chỉnh những sai sót nhỏ nếu có trong việc chuẩn bị tuần thánh năm: “sống đạo…” nên được nghe và có bổn phận thực hiện những trách vụ mà anh em đă phân công. Năm nay, Giáo xứ chúng tôi tổ chức Tam Nhật Thánh trước sân nhà thờ, vừa rộng vừa thoáng mát không ngoài mục đích giúp mọi người tham dự nghi thức phụng vụ sốt sắng, tập trung hơn… Chiều thứ 5 Tuần Thánh: mọi việc diễn ra tốt đẹp chỉ tiếc là số ghế nhựa không đủ cho số giáo dân, nên kẻ đứng người ngồi trong ít đẹp mắt. Ghế nhựa không đủ không v́ không có ghế nhựa nhưng v́, theo như phản ánh, một số ghế bị thu gom bởi một số người đi sớm dành riêng cho người thân của gia đ́nh ḿnh đi lễ muộn giống như kiểu xí chỗ ngồi bằng cách đặt viên gạch…
Chiều thứ 6 Tuần Thánh: trước lúc cử hành nghi thức, đi một ṿng kiểm tra, đúng như được lưu ư, một bé gái, khoảng 10 tuổi giữ lấy ba chiếc ghế. Đến gần, tôi bảo em chỉ giữ một chiếc - Em nói: mẹ và chị con sắp đến, con giữ trước cho mẹ và chị con - Tôi không đồng ư - Em nài nỉ… Sau một lúc chần chừ, tôi lấy luôn ba chiếc ghế, luôn cả phần của em đưa cho người khác. Em nh́n tôi như van lơn rồi nh́n chung quanh như phân b́ với một vài người lớn quanh em đang giữ số ghế cho riêng ḿnh c̣n nhiều hơn em…; Tôi thắng- lệnh đưa ra được thi hành
Nhưng sau đó, tôi thấy ḿnh sao sao ấy!
Tôi lớn, đủ quyền, đủ sức để thực hiện một mệnh lệnh. Em nhỏ bé, không đủ ngôn ngữ tỏ bày, giữ mấy chiếc ghế chỉ v́ yêu mẹ, thương chị- em đă thua. Em thua tôi v́ sức nhưng tôi đă thua em một tấm ḷng. Tôi buộc em phải hiểu những ư niệm quá trừu tượng như hy sinh, chia sẻ, công bằng… làm sao em hiểu được khi nh́n chung quanh, bao nhiêu người lớn hơn ḿnh chẳng có chút nghĩa cử sẻ chia, người lớn thích thu gom nhưng không thích nhường, nếu có nhịn là chỉ nhịn cho gia đ́nh ḿnh chứ không nhịn để nhường cho người khác… Tôi chắc rằng, nếu những người lớn chung quanh biết nhường phần đang có của ḿnh, lúc này chỉ là chiếc ghế nhựa, cho người khác, một phản ứng dây chuyền sẽ lây lan đến em… Cho em bài học sớt chia, đúng như A. Vessiot nói: Trong tất cả các bài học, bài học tốt hơn hết chính là bài học sống, là gương mẫu… (De l’enseignement à l’école). Cho tôi xin lỗi em bé trước sân nhà thờ chiều thứ 6 Tuần Thánh, em đă đi trên đường Chúa đi, đường yêu thương- thương mẹ, thương chị. C̣n tôi tôi chưa thương em hay đúng hơn tôi chỉ thương tôi, sợ ḿnh mất uy dẫu chỉ là tỏ uy trước một bé gái.
Chuyện thứ 6 theo tôi đến chiều thứ 7 Tuần Thánh Đang cùng anh em chuẩn bị lễ đài, bốn nữ tín hữu trẻ trên hai chiếc honda mang đến cho nhà thờ 6 lẵng hoa đẹp, bảo là: mừng Chúa phục sinh. Tôi thầm nghĩ: sao lúc này giáo dân Tuy Hoà xịn quá vậy và thế là những lẵng hoa đó được đặt đúng chỗ của nó để mừng Chúa sống lại. Cách giờ lễ khoảng hơn một tiếng, tôi lại được nghe lời góp ư với nét mặt không mấy vui: hăy lấy các lẵng hoa kia xuống, để ở nơi khác phù hợp hơn v́ những lẵng hoa đó là của một doanh nghiệp vừa mới khai trương… không thể dành cho Chúa của thừa, của người khác bỏ ra… một góp ư chân t́nh mang nhiều thiện chí. Lại một chút do dự, đắng đo, tôi im lặng thầm nói: điều ǵ đă sắp xếp th́ cứ như vậy… làm lănh đạo dù chỉ lănh đạo một người cũng tự cho ḿnh một chút độc tài… và rồi sau đó tâm hồn ḿnh cảm thấy vui vui. Vui v́ nhận ra tấm ḷng của những người dâng cúng. Có thể họ chưa đủ sâu sắc để thấy của dâng cúng của ḿnh là của thừa cho bằng họ thấy lẵng hoa kia đẹp quá, phải dành cho Chúa và họ rất vui v́ lễ vật ḿnh đem đến đă được đón nhận. Tôi c̣n vui v́ nhận ra t́nh cảm của người góp ư v́ họ biết nghĩ đến lợi ích chung và không biểu lộ thái độ buồn phiền khi lời góp ư của ḿnh không được chấp nhận…
Niềm vui phục sinh thật trọn vẹn.
Mang niềm vui phục sinh này, tôi đi dự lễ mừng thọ của một cụ bà vào tối thứ hai trong tuần bát nhật. Nghe người con tuổi gần lục tuần nói với mẹ ḿnh như một em bé thích ṿi vĩnh trước mẫu thân biểu lộ một t́nh cảm làm cho người dự tiệc có cảm giác rằng cụ bà không thể mất đi đối với đám con cháu này dẫu thực tế họ vẫn hiểu rằng lăo.. tử.. là chuyện tất nhiên, hăy nghe họ nói: xin Chúa tiếp tục ban ân thưởng cho mẹ sống lâu sức khoẻ với chúng con. Chúng con nhớ lại ngày xưa mẹ nuôi con khi c̣n thơ ấu, nâng niu bồng ẵm, bú mớm, hát ḥ, dành dỗ suốt thâu canh! Và thương người cha từng đi sớm về khuya, trên nắng dưới mưa không quản bao nỗi nhọc nhằn, vất vả nuôi con khôn lớn, cho đến ngày hôm nay không thấy cha nữa, thật vô cùng tội nghiệp, chúng con biết nói làm sao cho hết công ơn trời biển này! Công sinh thành, công dưỡng dục của mẹ cha, cao ngất trời xanh để hôm nay chúng con khôn lớn chắp cánh vào đời, trọn vẹn ước mơ!! Nhớ mẹ xưa nuôi con quá khổ! Am bồng dạy dỗ biết bao nhiêu Nâng niu bú mớm ầu ơ hát Con khóc ru hoài thức trắng đêm
Ai biết ḷng thương mẹ với con Hy sinh tất cả cuộc đời son Lớn khôn biết trả bao giờ hết Ơn nghĩa sinh thành như núi non
Mừng thọ hôm nay một chút t́nh Gọi là báo hiếu của chúng con Ơn sâu nghĩa nặng sao trả hết An ủi mẹ già một chút thôi
Xin mẹ cùng vui với chúng con Hôm nay khánh thọ tám mươi tṛn Các con cháu chắt quây quần lại Chúc mẹ b́nh an suốt cuộc đời
Vâng, một cách ứng xử, một bữa tiệc, một lễ hội, một ngôn ngữ được xử dụng, một cái ngoắt tay, một mệnh lệnh được đưa ra mà không kèm theo một t́nh cảm, một tấm ḷng đối với người đối diện, dẫu đúng, dẫu hợp lư theo tôi vẫn măi dừng ở mức độ Đời- Đời theo nghĩa Người Đời- người của đường phố- tầm thường, xơ cứng. Xin cho con biết nh́n lại ḿnh qua mỗi biến cố thường ngày bằng cách quy chiếu đời con vào đời Chúa để con có thể “dấn thân phục vụ tha nhân cách mới mẻ hơn và góp phần tích cực trong công cuộc xây dựng con người mới- con người luôn nhận biết phẩm giá của ḿnh” (Trích phần kết thư mục vụ 2006) Micae Trần Kim Đạt
ĐỨC MẸ TÀ PAO
Con muốn làm bài thơ Kính dâng Mẹ mến yêu Lúc lễ sáng, kinh chiều Trong giấc mơ dưới “vườn điều” Nguyện cầu cùng Mẹ chí thánh Trong tay tràng hạt lóng lánh Đứng trên núi Tà Pao Sừng sững- sáng chói như v́ sao Rừng thiêng? Sông núi thiêng? Không! Chính Mẹ Chúa linh thiêng Oi! Gương mặt Mẹ nhân hiền Nh́n con rất buồn phiền V́ ḷng đạo khô khan Và tội lỗi con mang Nên cuộc đời khổ ải Con đến Mẹ khẩn nài Ngập tràn ơn hoán cải Thật hạnh phúc vô biên Quanh quẩn bên Mẹ hiền Như trầm hương nghi ngút Dâng lời nguyện bay cao Kính mừng Mẹ Tà Pao Trọn đời con dâng Mẹ Một vầng thơ nhiệm mầu Là tràng hạt “Mân côi”
Sông Hinh 01/04/07 Anphong Nguyễn Kim Long
ĐỨC VÂNG LỜI
Từ lúc mới xưng tội lần đầu cho đến khi lập gia đ́nh… lúc c̣n sống chung với cha mẹ, hầu như khi đi xưng tội, không lần nào thiếu tội: “không vâng lời cha mẹ”, nhưng khi đă lập gia đ́nh, có con và ra sống riêng, gần như không c̣n cái tội “ấy” trong những lần lănh nhận bí tích Hoà giải. Lúc này suy nghĩ của tôi là: người khác phải vâng lời tôi mới đúng. Tôi đă trưởng thành rồi, được trang bị kiến thức, đạo đức theo suy nghĩ của tôi: con cái phải vâng lời tôi… phải sống như thế này… như thế khác… phải là người này, người khác. Thích chọn những đoạn tin mừng phù hợp với lối sống của tôi hơn là cố gắng sống theo tin mừng. Luôn biện minh cho hành động sai trái của ḿnh: dối trá trong mua bán lại tự cho ḿnh cái quyền: “được mua gian bán lận v́ kinh tế thị trường”; sống buông thả theo bản năng lại cho ḿnh phải như thế mới dễ hoà đồng, được việc… và nhất là không vâng lời Thiên Chúa trong lối sống và cách hành xử với người chung quanh mà lại tự cho ḿnh cái quyền quyết định lối sống đạo đức theo ư ḿnh. Hội thánh Công giáo được ví như một Thân Thề mà Chúa Giêsu là đầu. Ta chính là một tế bào trong cơ thể của Hội thánh, nếu không có sự vâng phục, tế bào đó phát triển tuỳ tiện, không chịu điều khiển của bộ năo, đó là tế bào ung thư, nếu không kịp cắt bỏ hay ngăn chặn nó sẽ phát triển sang tế bào của các bộ phận khác (di căn)… kết quả: thân xác sẽ “chết” Thiển nghĩ, những suy nghĩ thật đơn giản đời thường như thế đúng hay sai? “Vâng lời” được nâng lên hàng nhân đức mà bất cứ người tận hiến nào cũng khấn giữ. Có thật khó như vậy không? Hay cũng chỉ như những việc đạo đức b́nh dân khác (đọc kinh, lần hạt, giữ chay…). Là Kitô hữu, khó hoặc dễ tuỳ vào mức độ dấn thân theo Chúa và lấy Đức Kitô làm kiểu mẫu cho sự vâng phục…. “Vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá.…” Tuân phục trước tiên là biết lắng nghe Giáo hội mà cụ thể là người đại diện Hội thánh địa phương, là anh em đại diện cộng đoàn, là cộng đoàn… chính tuân phục là cách diễn tả t́nh huynh đệ với nhau; luôn biết lắng nghe những thách đố của thời đại và nhất là lắng nghe lời mời gọi của Thánh Linh qua lời mời gọi của các chủ chăn: “chúng ta hăy tích cực sống đạo” để dân Chúa mỗi ngày được thêm đông số… và lúc đó b́nh an của Đức Kitô phục sinh sẽ đến với toàn dân trên khắp cơi địa cầu. Phanxico Assidi Bùi Ngọc Phú
Được tin cháu Quốc Giao, con anh Alexis Nguyễn Văn Giáo, bị tai nạn, đang điều trị tại TP. Hồ Chí Minh. Thân Hữu xin Chúa nâng đỡ cách riêng cho anh trong bổn phận là người chủ gia đ́nh.
ĐÓNG GÓP
Mới đây, không c̣n nhớ trên tờ báo nào, có bài viết ngắn nói về chuyện: Mẹ hát con khen hay, nội dung cho rằng mẹ hát con khen hay là chuyện b́nh thường, nó chỉ khác thường khi mẹ không hát nhưng con vẫn cứ khen hay để đúng với thành ngữ mẹ hát con khen hay mà cả mẹ và con đều thuộc. Nhân kỷ niệm ngày họp mặt truyền thống của anh chị em CCS- TS Hạt Phú Yên, Thân hữu xin đi một ṿng trong cả Hạt xem có ǵ để khen, Thân hữu hy vọng rằng ḿnh không chạy theo thành tích nhưng chỉ muốn tôn vinh những đấng tu ra mà như nội dung của đoạn nhạc tấu hài ở phần cuối nội san: những thầy tu ra đều rất tài ba, việc đạo việc đời đều cũng tham gia luôn đi đầu gương mẫu… Khởi đi từ Giáo xứ cực nam Giáo phận (Đông Mỹ), nhiều anh em lập gia đ́nh và chọn Đông Mỹ làm nơi vĩnh cư như để thực hiện một phần của lời khấn trọn của các tu sĩ, anh em rất nhiệt t́nh với công việc rao giảng tin mừng nhắc đến các lớp giáo lư, qua nhiều năm tháng, qua nhiều đời cha sở, Đông Mỹ không thể không nhớ một thầy Hân (Cựu ḍng Tên), thầy Trị (Cựu Lâm Bích), thầy Phúc (Cựu tu hội Tận hiến)… Anh em không chỉ thực hiện vai tṛ ngôn sứ nhưng c̣n cùng chủ chăn lo lắng cho Giáo xứ ngày càng phát triển, Đông Mỹ được như hôm nay chắc chắn không thiếu sức đóng góp của anh em. Đi dần về phía Bắc, gặp họ nhánh Phú Lâm, một thời đông đúc nay chỉ c̣n lại nhà vắng ít người, chúng ta gặp ngay người lính của nước trời, anh Phạm Xuân Chiến (Cựu chủng sinh Hưng Hoá), có những thời điểm anh vừa là người gác đền, vừa là nhạc công, nhạc sĩ, ca viên, ca trưởng… Cảm ơn tấm ḷng v́ nhà Chúa của anh. Ngước về phía Tây, gặp Giáo xứ Hoa Châu, nhớ ngay thầyVơ Sum (Cựu chủng sinh Làng Sông) như người anh cả, như người thầy đáng kính với sức chịu đựng phi thường nơi vùng đất không lấy ǵ mầu mỡ lắm, thầy đă bám trụ lại đây sau 1975 như người chứng giữa lương dân qua công việc hằng ngày, vừa nông dân vừa là người dịch thuật, thỉnh thoảng lại gặp thầy say mê chia sẻ Lời Chúa mỗi sáng Chúa nhật giữa cộng đoàn Hoa Châu… Anh em cựu chủng sinh – Tu sĩ, nơi nào cũng vậy, cũng nhiệt t́nh cũng hăng say, anh Trần Huy Hiền (Cựu TCV Quy Nhơn) với vai chủ tịch Hội đồng Giáo xứ Tịnh Sơn; anh Lê Văn Phú, anh Sanh (TCV Làng Sông) không mấy khi thất nghiệp ở Giáo xứ Sơn Nguyên; ngó qua Sông Hinh gặp anh Nguyễn Kim Long (TCV Làng Sông) lúc nào cũng trăn trở chuyện đức tin, sống đạo… Về Đồng Tre, La Hai, Đa Lộc để liên hệ công việc, khi vắng các cha, cần ǵ, xin liên hệ thầy Phô (Cựu Lâm Bích). Điều đó cho thấy uy tín, ảnh hưởng của anh em cựu tu vùng này to lớn là thế nào. Trong một phiên họp cuối năm của Tuy Hoà, cha sở chờ bảng tổng kết của CCS- TS Tuy Hoà, anh em không có một tổng kết riêng nhưng hoà chung cùng Giáo xứ. Gần như anh em đều có mặt trong tất cả các sinh hoạt- Legio (anh Giáo)- Ban Huấn giáo (Thầy Hạc) Ban phụng vụ (anh Đào Nghĩa Minh- Cựu Giuse), Ban trợ táng (anh Bạch Ngọc Hùng – Cựu Giuse) phụ trách ca đoàn ( anh Huỳnh Tấn Mạnh- Cựu chủng sinh Kon tum) Ban văn hoá (anh Bùi Ngọc Phú; anh Vơ Đông Sơn) … nhiều, nhiều lắm, không phải mèo khen mèo dài đuôi kiểu như mẹ hát con khen hay nhưng chính xác những con mèo này đuôi dài thật và những người mẹ này hát hay thật. Có về Tuy Hoà, mới thấy hết công sức của anh em, không nề hà bất cứ việc ǵ, gặp các anh Phan Văn Hùng (Cựu chủng sinh Làng Sông) anh Nguyễn Bá Hảo (Cựu Xitô Mỹ Ca)… cùng nhiều cựu chủng sinh – Tu sĩ khác trong nhiều vai khác nhau trong ngày Chúa nhật hoặc các ngày lễ trọng sẽ thấy được cái tất bật, sự lo lắng cho việc chung, lớp CCS- TS lớn tuổi luôn hoà ḿnh với các lớp đàn em… Thân hữu tưởng chừng như mọi người đang ở trong cùng chủng viện. Tất cả cũng chỉ để được sống trọn vẹn Đức tin mà tất cả chúng ta được lănh nhận. Thân hữu biết chắc rằng, anh em không muốn kể công, không muốn nêu thành tích v́ nhiều lần, ở nhiều nơi, anh em đă nói với nhau rằng: so với cái chúng ta đă nhận th́ cái cho đi chỉ là cát bụi. Như những đứa con bé bỏng của Chúa, nếu có tâm sự với Ngài về thành công, thất bại, cái vui cái buồn của ta với tấm ḷng thành, Chúa đă chẳng vui và đưa tay nâng đỡ đó sao!
Thân Hữu
LỜI NGUYỆN CẦU TẠI SAO
Vẫn biết là Thánh Ư Ngài Nhưng sao xa cách ước mơ con nhường ấy Vẫn biết là thánh giá cuộc đời Nhưng Ngài ơi có cần phải như vậy không Vẫn biết đường lối Ngài vượt ngoài muôn ư nghĩ Nhưng trí óc để phán đoán là cái Ngài đă ban tặng cho con Vẫn biết ư định Ngài nơi số phận con là khôn ḍ Nhưng cuộc đời con đây Ngài ơi chỉ có một Và dẫu biết t́nh thương Ngài dành cho con là vô bờ bến Nhưng nỗi đau riêng sao giờ măi vẫn không nguôi Dẫu biết đường đời con đi Ngài luôn dẫn lối cận kề Nhưng đêm đă quá dài mà sao ánh b́nh minh chưa ló dạng…
|