|
GIÁO LƯ THIẾU NHI GIÁO XỨ TUY H̉A |
MỤC VỤ VĂN HÓA - NGHỆ THUẬT - GIÁO DỤC GIẢI BÁO TƯỜNG GIÁO HẠT PHÚ YÊN |
|
BÀI VIẾT - TÁC GIẢ 1. Cầu nguyện tâm t́nh (Thơ, Mỹ Sang) 2. Hăy nên Tin Mừng (Thơ, Thủy Tiên) 3. Muối (Thơ, Nhật Quang) 4. Ra Khơi (thơ, Khánh Uyên) 5. T́nh thương cao cả (Thơ, Thanh Sương) 6. Chúa luôn yêu ta (Thơ, Thúy Ngọc) 7. Muối Tin Mừng (Thơ, Nhân Văn) 8. Sống đạo giữa đời (Thơ, Nhật Minh) 9. T́nh yêu vô bờ (Thơ, Thu Thủy) 10. Ước mơ đời con (Thơ, Khánh Uyên) 11. Đổi đời (Thơ, Thu Thủy) 12. Lẽ sống (Thơ, Khánh Uyên) 13. Sống đức tin (Thơ, Hoàng Nam) 14. Sống với Chúa (Thơ, Trúc Duy) 15. Tâm t́nh người con ngoan (Thơ, Duy Quốc) 16. Trao ban (Thơ, Khánh Uyên). 17. Ḍng chảy đức tin (Chia sẻ, Vơ tá Lư) 18. Người bạn đặc biệt (Chia sẻ, Phương Linh) 19. Từ con tim tới đôi tay (Nhận định, GLV) 20. Yêu đến vâng lời (Chia sẻ, KT) 21. Đức tin bị ngủ quên (Chia sẻ, An Thụy) 22. Ngẫm nghĩ ra khơi (Suy niệm, Me Xanh) 23. Niềm vui (Chứng từ, Minh Triết) 24. Phục vụ (Chia sẻ, MTH) 25. Sự cần thiết của khiêm nhường (Tự luận, Uyên Nguyên) 26. Việc truyền giáo (Nhận định, Thế Cảnh) 27. Yêu mên thật sự (Chia sẻ, Sơn Linh) 28. Đoản khúc (Cảm nhận, Quỳnh Duyên, Quỳnh Trâm) |
NỘI DUNG CÁC BÀI PHẦN I : THI PHẨM
1. CẦU NGUYỆN TÂM T̀NH
Giờ đây Chúa đă sinh ra Em ơi! hăy nguyện thiết tha mỗi ngày Khi vui lẫn với khi buồn Tin vào ḷng Chúa, ban muôn ơn lành
Những lời Chúa nói phải ghi Hy sinh bác ái mang đi cho đời Sống sao đẹp ư Chúa Trời Tiếng Người hằng muốn gọi mời chúng ta.
Trở nên giống Chúa Kitô Vâng lời cha mẹ, thầy cô ở trường Chúa ban ơn giữa đời thường Em luôn cố gắng khiêm nhường đáp ơn. Matta Mỹ Sang - L ớp 10
2. HĂY NÊN TIN MỪNG
Chúa thương rộng mở tâm hồn Giang tay đón nhận linh hồn đoàn chiên Ban cho sự sống thiêng liêng Thế mà ta lại làm phiền Chúa luôn Suốt ngày Chúa những lo buồn Lo cho con Chúa được nguồn b́nh an Ta hằng đứng trước tôn nhan Ngắm nh́n danh Chúa ban vàn hồng ân Hăy nên yêu Chúa vô ngần Lấy đời sống đạo làm thân cho đời Thương chờ bạn ở mọi nơi Nầy đây hăy đến đáp lời yêu thương Hăy là hạt muối t́nh thương Để làm men mặn giữa đường gian truân Trở nên con Chúa… Sao cho hạt muối thấm nhuần trong tim Đừng như lặn bể t́m kim Vô t́nh đánh mất niềm tin tuyệt vời Hăy nên con Chúa đời đời Biết đem lời Chúa nối liền đời ta Cuộc đời hăy biết thứ tha Làm cho thế giới thiết tha tin mừng. Anê Thuỷ Tiên - Lớp 10
3. MUỐI
Chúng ta, mỗi người đều là MUỐI Sống giữa đời làm MUỐI yêu thương Hạt MUỐI ướp mặn lời công lư Hăy luôn là MUỐI trắng tinh tuyền.
Chúa muốn ta trở nên MUỐI mặn MUỐI nhạt rồi sẽ bị đạp lên Sống đức tin để nên men MUỐI V́ chúng ta là MUỐI tin mừng. Nhật Quang.
4. RA KHƠI
Ra khơi loan báo tin mừng Bước đi rao giảng không ngừng hoan ca Luôn noi gương Chúa là Cha Ngày đêm khấn nguyện thiết tha trọn t́nh Như người thánh thiện hy sinh Ngôi hai Thiên Chúa tỏ ḿnh ban ơn Gian nan thử thách không sờn Nhờ Thầy chỉ bảo khuyên lơn từng ngày Công việc nhà Chúa hăng say Chuyên chăm chú ư lời Thầy giảng rao T́nh cha ôi quá dạt dào Chúa thời đă tặng ban trao con người Cùng tin mừng bước ra khơi Vui cùng con Chúa sống đời b́nh an. Maria Khánh Uyên - Lớp 10
5. T̀NH THƯƠNG CAO CẢ
Nhờ t́nh thương của Chúa Con đă mang hành trang Đó là Lời Hằng sống Bước vào đời hôm nay
Rồi con đă trưởng thành Giữa chốn đời thị phi Con sẽ mang theo cùng Để đi hết cuộc đời
Làm chứng nhân rao giảng Cho mọi người biết rằng Ḷng nhân từ của Chúa Bao la cả đất trời. Thanh Sương - L ớp 10
6. CHÚA LUÔN YÊU TA
Chân phải bước tới cha Chân trái bước tới mẹ Từ khi mới sinh ra Ta đă được Chúa chọn
Làm con cái của Ngài Sống để làm nhân chứng Cho Cha ta trên trời Ngài luôn luôn quan sát
Những chuyện chúng ta làm Nên ta phải cố gắng Kính Chúa và yêu người Xứng đáng là con Cha. Anna Thuư Ngọc - Lớp 10
7. MUỐI TIN MỪNG
Cho hết muôn loài Cho muôn tạo vật Bên nhau yên b́nh Muối mặn ướp đời Là muối đức tin Cho cả cuộc đời Đây hồng ân Chúa Nào các bạn hỡi Hăy vui mừng lên Chúc tụng Chúa Trời Là Chúa tạo vật Người đă sai ta Là muối tin mừng Để mang Lời Chúa Cho khắp muôn dân Cho muôn muôn nước Cho cả thế gian Đựơc về bên Chúa An vui suốt đời. Anrê Kim Thông Nhân Văn - Lớp 10
8. SỐNG ĐẠO GIỮA ĐỜI
Chúng ta là muối tin mừng Sống sao xứng đáng trong từng bước đi Con chỉ lo việc li ti Chúa luôn d́u dắt mỗi khi lên đường Siêng năng học hỏi khiêm nhường Làm việc bác ái, yêu thương mỗi ngày Chúa luôn dang rộng ṿng tay Nâng niu, ôm ấp ai hay ngoan hiền Chúa yêu con thật vô biên Sống cho xứng đáng con chiên của ngài. Giacôbê Nhật Minh - Lớp 10.
9. T̀NH YÊU VÔ BỜ
Chúa yêu con biết bao Hơn cả t́nh cha mẹ Ngài đă dựng nên con Ban cho con tất cả Có t́nh thương mẹ cha Có bạn bè quanh con Có cả những nỗi buồn Những niềm vui nỗi nhớ Ngài dạy con tất cả Những điều hay lẽ phải Biết yêu thương mọi người Luôn quan tâm chăm sóc Giúp đỡ người xung quanh Luôn luôn biết khiêm nhường Và mọi điều khác nữa Nhưng có lúc con không Vâng theo lời Chúa dạy Con làm Ngài buồn ḷng Nhưng Ngài không bỏ con Luôn bên con mọi lúc Mọi nơi và mọi thời Con xin lỗi Chúa ơi Con sẽ không thế nữa Con sẽ ngoan hơn nhiều Xứng đáng con Thiên Chúa Thu Thuỷ - Lớp 10
10. ƯỚC MƠ ĐỜI CON
Hành tŕnh sống đạo hôm nay Bao nhiêu cạm bẫy vơi đầy tâm can Gian nan thử thách miên man Ḷng con quyết sống chứa chan ân t́nh Xin cho danh Chúa hiển vinh Gian trần thấu hiểu uy linh nhiệm mầu Nh́n lên nhan Chúa cao sâu Tạ ơn t́nh Chúa nguyện cầu hằng đêm Cầu cho nước Chúa rộng thêm Cầu cho người có nỗi niềm yêu thương Tin mừng Chúa toả muôn phương Người người hiệp nhất bốn phương ân t́nh Thánh kinh luôn giữ bên ḿnh Nguyện đời này sẽ hết ḿnh v́ Cha Maria Khánh Uyên - L ớp 10
11. ĐỔI ĐỜI
Thưở nhỏ con lười biếng Siêng chơi hơn siêng làm Không vâng lời cha mẹ Dối người và dối ta Từ khi con biết Chúa Cuộc đời con nở hoa Và trong đêm tăm tối Bước vào đời sáng tươi Chúa đến thật bất ngờ Ngay khi con yếu đuối Chúa đến trong đời con Như ánh sáng huy hoàng Soi đường con tiến bước Đến vinh quang nước trời Thu Thuỷ - Lớp 10.
12. LẼ SỐNG Ta vứt bỏ tất cả mọi của cải Bỏ hết thảy những vướng bận gian trần Ḷng nhiệt thành và đức tin bừng sáng Chúng ta là nhân chứng giữa trần gian
Có Ngài bên đỡ nâng ta dưới thế Đi với Ngài chúng ta được an khang Lương thực sống là phúc âm Ngài ban Cùng với Máu và Thịt Ngài hiến tế Chúng ta là nhân chứng giữa trần gian
Đi rao giảng theo lời Ngài đă dạy Đem tin mừng gieo rắc khắp muôn dân Chọ họ biết Vua hiển trị là Chúa Chúng ta là nhân chứng giữa trần gian
Ta luôn sống theo đường ngay nẻo chính Lấy đời ḿnh làm chứng tá đức tin Sống một đời trong t́nh yêu thập tự Chúng ta là nhân chứng giữa trần gian Maria Khánh Uyên - L ớp 10
13. SỐNG ĐỨC TIN Mỗi chúng ta sống tâm t́nh con thảo Dâng cho Chúa tấm ḷng đơn sơ Cùng nguyện cầu v́ Lời Ngài dạy bảo V́ ánh sáng Tin Mừng đến quanh ta
Sống đức tin là sống Lời Chúa Sống cuộc đời nhỏ bé đơn sơ Bằng tấm ḷng yêu thương kính Chúa Để Ngài thương đến ở cùng ta. Hoàng Nam- L ớp 10
14. SỐNG VỚI CHÚA
Mỗi sớm mai thức dậy Bỗng thấy đời đẹp hơn Đời đẹp v́ có Chúa Chúa luôn ở cùng ta
Ta phải luôn cố gắng Chăm đi lễ hằng ngày Và phải sống đức tin Để tràn đầy ơn Chúa
Cố gắng cố gắng nữa Giống như cha trên trời Đă từng sống đức tin Được ngàn đời tôn vinh Têrêsa Trúc Duy - Lớp 10
15. TÂM T̀NH NGƯỜI CON NGOAN
Mỗi chúng ta đều là con Chúa Có linh hồn và có trí khôn Có trí khôn cho việc đạo đức Cho lời phục vụ Chúa hôm nay
Làm những việc đơn sơ nhỏ bé Dâng cho Chúa tâm t́nh tha thiết Con xin Chúa cho lời dạy bảo Để con là người tốt hiền ngoan. Anphonso Duy Quốc - Lớp 10.
16. TRAO BAN
Chúa trao ban Thịt Máu Làm của ăn nuôi hồn Từ trên cao thập giá Nh́n con, Chúa mỉm cười. Ngài khẽ gọi: con ơi! Hăy biết trao ban nhé Những ǵ mà con có Cho bạn bè quanh con Chỉ một mẫu bánh ngon Một nụ cười yêu mến Một lời chào thân thiện Con sẽ được hiện diện Với Chúa trong Nước trời. Maria Khánh Uyên - L ớp 10
PHẦN II : VĂN PHẨM
1. D̉NG CHẢY ĐỨC TIN GioanBaotixita Vơ Tá Lư
Có sấm có chớp mà chẳng có mưa Có mây có gío mà chẳng có mưa Đó là tại ông trời phản động Cố t́nh làm hại nông dân Nông dân tát nước th́ trời phải thua
Cách mạng tháng 8 – 1945 dưới sự lánh đạo của Việt Minh đă đem lại chủ quyền cho nước Việt nam, nhưng đồng thời cũng đem theo tư tưởng vô thần vào đời sống của người dân đất Việt. Bài hát trên cùng với nhiều bài hát nội dung tương tự đă được trẻ em, thanh niên, người lớn hát đi hát lại trong các miền nông thôn Hà Tĩnh vào thời kỳ đo. Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954 chia cắt Việt Nam thành hai miền, và tiếp theo đó là hàng triệu người miền Bắc đă đi vào nam, Ông bà, các bác, ba mẹ tôi cũng lên đường t́m đến vùng đất mới. Nhiều người cho đến tận hôm nay vẫn cho rằng đó là cuộc di cư của những người bị dụ dỗ về chính trị, kinh tế, tôn giáo. Nhưng tôi chắc chắn một điều là thế hệ trước đă ra đi để bảo vệ niềm tin Kitô giáo của chính ḿnh và của con cháu, như lời các vị đă nói là để được giữ đạo và sống đạo. Rời bỏ quê hương không phải là một việc dễ dàng. Bản chất người nông dân Việt Nam rất gắn bó với quê hương, ra đi là từ bỏ tất cả: nhà cửa, ruộng vườn, anh em, cha mẹ… nhưng với niềm tin: “Chúa là trên hết”, các vị đă chấp nhận. Định cư ở vùng đất mới, làm đủ mọi nghề, người giàu người nghèo, nhưng không một ai bị ṿng xoáy vật chất lôi kéo. Mỗi ngày các vị đều dành thời gian để gặp Chúa trong thánh lễ. Khi được hỏi tại sao lại tham dự thánh lễ hằng ngày trong khi luật chỉ buộc phải dự lễ ngày Chúa nhật. Bác tôi, ông cố Đề đă nói: Trong những ngày mưa, nều không lo tích trữ nước, th́ đến lúc khô hạn lấy ǵ mà dùng. Thánh lễ là hồng ân vô giá, quư báu không thể bỏ phí: Thiên chúa là tất cả. Trong những giờ phút rỗi răi, gặp nhau, một trong những đề tài các vị hay đưa ra đó là phân tích, b́nh luận những chuyện thời sự trong nước và thế giới. Và trong những câu chuyện đó, một câu hỏi thường xuyên được đưa ra: “Tại sao Chúa để cho sự việc đó xảy ra? Ư Chúa muốn dạy điều gi?”. Ngồi nghe các vị nói chuyện, không biết đúng sai thế nào, nhưng tôi lại cảm nhận được một điều, đối với các vị: Thiên Chúa là nhà chính trị, chiến lược tài giỏi nhất, là Chúa các Chúa, là vua muôn vua, là Chúa tể vũ trụ. Và tôi cũng nhận được một điều: Chúng ta phải nh́n mọi sự việc qua lăng kính niềm tin Kitô giáo. Viết bài này, tôi muốn nói: đức tin mà tôi có được hôm nay là hồng ân của Thiên Chúa thông ban cho tôi qua cuộc đời trung thành đi theo Chúa của các vị tiền bối của tôi, đó chính là ḍng chảy đức tin mà các vị đă nhận được từ những thế hệ trước nữa, và hôm nay phải truyền lại cho con tôi, cho thế hệ đi sau. Trước khi kết thúc, tôi xin kể thêm một câu chuyện này: chúng tôi thường hay dùng thán từ “quá trời” khi nói chuyện, Một lần khi gặp một đứa nhỏ mặt mũi, quần áo dơ bẩn, tôi nói:”người ǵ mà dơ quá trời”, ba tôi nghe được liền gọi tôi lại và nói” không lẽ trời cũng dơ lắm hay sao mà lại đem so sánh như vậy?” Điều răn thứ hai đă được ba tôi tuân giữ như thế.
2. NGƯỜI BẠN ĐẶC BIỆT Anna Phương Linh - Lớp 10
Tôi là một thiếu nhi công giáo, đứa có đạo duy nhất trong lớp tôi. Chúa nhật hằng tuần, tôi đều đi dâng thánh lễ, học giáo lư đầy đủ. Tôi nghĩ bấy nhiêu đó là đủ và cho ḿnh là một thiếu nhi tốt. tôi hài ḷng về điều đó. Trong lớp, tôi chơi thân với một bạn, tên là Diễm. Bạn ấy dễ thương, hiền và tốt bụng. Tôi rất tự hào về bạn ấy. Tuy nhiên tôi vẫn chưa hài ḷng v́ bạn ấy sống hơi khép kín, ít khi tâm sự hay thổ lộ với ai về chuyện của ḿnh cả. Một hôm D gọi điện đến nhà tôi và rủ tôi đi chơi một lát. Tôi hỏi đi đâu? D không trả lời, chỉ hẹn tôi ở Góc Phố lúc 4 giờ. Tôi đồng ư. Đến nơi, tôi đă thấy D đợi sẵn. Nhưng không phải ở đây mà đi nữa. Hai đứa chúng tôi, mỗi người một chiếc xe đạp mini vừa đi vừa tán gẫu. Thế rồi nơi cần đến cũng đă đến. Trước mặt tôi là một căn nhà mái ngói cũ kỷ nằm sâu trong con hẽm nhỏ. Nó nắm tay tôi và kéo vào, tôi ngạc nhiên nh́n thấy một cậu bé rất dễ thương nhưng bị tật nguyền, không di chuyển được chỉ ngồi yên một chỗ. Nhưng cậu bé vẫn tṛ chuyện với chúng tôi. Bây giờ, ḿnh chơi cờ cá ngựa nhé! Diễm nói. Cậu bé vui vẻ dạ. Tôi thấy D đến cái tủ nhỏ gần đó lấy bộ cờ trên tủ đem lại và chúng tôi cùng chơi với nhau. Rất vui. Từ hôm đó, tôi càng mến D hơn, chúng tôi thân với nhau hơn. Cũng từ đó, cuộc sống đạo của tôi như được nêm mắm, nêm muối cho mặn mà. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, mỗi tuần tôi và D đều đến chơi với cậu bé ấy và cậu bé này đă trở thành người bạn “đặc biệt” của chúng tôi.
3. TỪ CON TIM TỚI ĐÔI TAY GLV.
Trong một thế giới đậm tính kinh tế thị trường, người ta băn khoăn :”người tốt việc tốt có c̣n tồn tại như h́nh tượng người Samaria không ?” Bởi v́ gần nhà tôi, bà A đă không những đồng ư cho một người bạn quen tạm trú qua đêm mà c̣n cảm thương người hoạn nạn t́m công ăn việc làm cho bạn nữa. Hằng ngày bà A lui tới bệnh viện săn sóc giặt giũ, ủi an người bệnh. Khi về tới nhà th́ không c̣n ǵ nữa, lợi dụng sự vắng mặt của chủ nhà mà chị bạn đă dọn sạch đồ đạc của chủ tốt bụng. Cái đẹp trong lối sống con người không đủ nhiều song không thiếu vắng. Có cảnh giác những mánh khoé,lừa dối, nhưng chúng ta vẫn không mất ḷng tin nơi nhau. Con người vốn tự sống cũng như tồn tại bằng ḷng thương và được thương. cụ thể người Samaria nào có quan trọng phân biệt rơ người gặp nạn là bạn hoặc là thù, là người đồng hương hay là người khác tôn giáo. Vấn đề không hệ tại ở ngăn trở đó mà cốt lơi vẫn là “từ con tim đến đôi tay”. Vậy hăy yêu đi người ta sẽ biết ḿnh cần làm điều ǵ?Một việc tốt cần thể hiện. Nhưng yêu thương bằng hành động, đ̣i chúng ta nhiều can đảm. Những phiền luỵ phức tạp cho ḿnh, người gian kẻ cướp đâu đó không thiếu. “Không là anh em của ta”, biết đâu một sự lợi dụng ḷng thương nữa. Những nguyên do thật khôn ngoan và hợp lư để biện minh cho thái độ chúng ta sợ tránh qua bên mà đi , xem như ḿnh chưa hề thấy cảnh tượng của tha nhân diễn ra trước mắt vậy. Thầy tư tế, thầy lê vi và những người đi từ nhà thờ đi xuống cũng v́ lẽ đó: dẫu đă thấy nạn nhân họ vẫn nhắm mắt làm ngơ. Khép kín con mắt là cửa sổ tâm hồn th́ thiết tha ǵ đến:” yêu thương tha nhân như chính ḿnh” Yêu thương tha nhân như chính ḿnh. Nói th́ dễ nhưng thể hiện là một việc khó, từ con tim đến đôi tay là một đoạn đường dài. V́ tha nhân đâu có phải là tôi và tôi cũng không thể là tha nhân. Khó nhưng vẫn ở trong tầm tay, hăy đi và làm như người Samaria. Vậy, người Sâmaria là ai? Ông không đi trong nhà thờ ra, không đi dạy giáo lư, ông cũng không biết ǵ về luật Chúa. Nhưng ông thấy mà chạnh ḷng thương. Đức ái khiến người Samaria dừng lại, đến gần săn sóc phục vụ. Và thế là anh ta thật sự trở thành người thân cận của người bị nạn. Người ta chỉ nên mắc nợ nhau một điều là t́nh yêu thương. V́ yêu thương ta mới có sự sống thực và mới thực là ḿnh. đời tôi đă đi ngang qua bao người, tôi đă giúp đỡ chưa?
Lạy Chúa, xin xót
thương con là kẻ có tội, v́ con không có tâm t́nh trắc ẩn giống Chúa.
Xin cho con tấm ḷng chạnh thương, yêu Chúa và yêu người như chính ḿnh. 4. YÊU ĐẾN VÂNG LỜI KT.
Thằng bé ngồi đó dáng vẻ đăm chiêu ủ dột, ánh mắt nó nói lên tất cả những điều thầm kín trong ḷng nó. Cả ngày đói lă. Nó vẫn nhớ những lời mẹ dặn: không được lấy cắp của người khác, đó là điều xấu. Mẹ nó đă qua đời cả tháng nay. Đến hôm nay nó mới thấy mất mẹ là mất cả bầu trời yêu thương của nó. Ba nó là ai nó không hề biết. V́ ba nó mất từ khi nó mới chào đời. Mẹ con nó lưu lạc xứ người kiếm sống với gánh hàng rong tần tảo mỗi ngày. Mẹ ơi! mẹ dạy con, con vẫn nhớ nhưng làm sao đây hở mẹ? Con đói quá rồi. Trước mắt nó là h́nh ảnh mẹ yêu thương của nó vẫn hiện diện trong t́êm thức của nó, nó cố gắng… Cả ngày hôm nay, bên kia đường cũng có một đôi mắt thường xuyên theo dơi nó từ sáng đến chiều. Xem nó làm ǵ và nghĩ ǵ trong lúc này. Nó từ đâu đến. Màn đêm buông xuống thằng bé gục trên đôi chân thiếp đi tự lúc nào. Đôi bàn tay nhẹ nhàng nâng thằng bé lên mang về nhà ḿnh, thằng bé sốt cao quá mê sảng cứ gọi mẹ, lẩm bẩm trong mơ: “mẹ ơi, con vâng lời mẹ sống làm người tốt, không được lấy cắp những ǵ không phải là của ḿnh”, nó cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại. con đói quá nhưng vẫn nghe lời mẹ. Giọt nước mắt của tôi lăn dài trên má, với đứa bé chín tuổi đầu vẫn biết giữ phẩm giá của ḿnh và vâng lời mẹ. Có lẽ Chúa đă gởi cho tôi đứa trẻ này chăng? quà mà Chúa đă ban tặng cho tôi. V́ nó là đứa trẻ tốt.
5. ĐỨC TIN BỊ NGỦ QUÊN Anna An Thuỵ - Lớp 1O Cũng như bao người, tôi đi học, ăn, chơi… Nhưng trong lớp tôi chỉ có ḿnh tôi là người công giáo, tôi luôn rụt rè và bị các bạn ghét tôi v́ tôi theo đạo công giáo. Tôi buồn lắm, muốn chứng tỏ cho các bạn thấy đạo công giáo rất tốt và không phải là “đạo dụ”, nhưng đức tin của tôi đă bị ngủ quên, tôi phải làm ǵ đây? Đức tin của tôi rất yếu ớt, mọi việc làm của tôi đều chẳng có người bạn “đức tin” đi cùng, có lúc tôi tự hỏi:Chúa có thật không nhỉ? Rồi tự khiển trách bản thân, trách cái đức tin ngủ quên ấy. Tôi như người ngoại đạo, tôi rất sợ chết, sợ đau đớn, nghèo khổ… mà cái tội lỗi ghê sợ đối với tôi như chẳng có ǵ. Có những đêm tôi nằm ngủ, tôi hỏi: Chúa ơi, Chúa có thật không, nếu có xin Ngài hăy cho con thấy Ngài. Tôi buồn lắm, tại sao bố mẹ, anh chị tôi lại có đức tin thật mănh liệt và mạnh mẽ c̣n tôi th́ như thế này. Rồi một hôm nọ, trên đường đi học về, tôi thơ thẩn đi như người mất hồn và rồi một chiếc xe máy tông vào, tôi năm liệt dưới đường, cả người tôi đau đớn ê ẩm, tôi chả nhớ ǵ cả, nằm nhắm mắt lại cầu xin Chúa : Xin Ngài luôn ở bên con. Khi tỉnh dậy th́ tôi đang nằm trong bệnh viện. Tôi chỉ bị chấn thương nhẹ nhưng phải nằm viện một tuần. Lúc ra viện, tôi vẫn cảm thấy b́nh thường, chẳng có ǵ thay đổi nhưng đức tin của tôi đă sống dậy từ độ ấy. Tôi vui biết nhường nào, tôi muốn đọc cho mọi người nghe: Đức tin lười biếng dậy rồi Ḷng ta vui sướng hân hoan suốt đời Rồi từ đây, đức tin của tôi bắt đầu. Lên lớp tôi luôn hoà thuận vui vẻ và giảng những ǵ ḿnh biết về Thiên Chúa cho các bạn ; có nhiều bạn cũng thích theo đạo nhưng v́ gia đ́nh chưa cho. Những lúc làm bài kiểm tra hay bị ḍ bài, tôi luôn ngồi đọc kinh và cầu nguyện cùng Chúa xin Ngài soi sáng cho tôi trong khi làm bài, và tôi cũng siêng năng đọc kinh sáng tối và làm dấu thánh giá trước khi ăn. Mọi công việc của tôi đều khác trước từ cái ăn, cái mặc, cái ở và mọi thứ xung quanh tôi. Tôi như bước vào một thế giới mới, thế giới của đức tin, của an b́nh của hạnh phúc mà tôi hằng ao ước. Tôi luôn mang đức tin theo bên ḿnh, đức tin chính là ḍng máu chảy trong người tôi và luôn chảy măi, một con người bé nhỏ nhất trong nước Chúa. Bây ǵơ th́ tôi rất sợ tội lỗi. Con xin dâng hiến cả cuộc đời con trong tay Chúa. Từ nay cùng Ngài sống măi Con dâng lên Chúa trọn đời nhỏ nhoi.
6. NGẪM NGHĨ KHI RA KHƠI Me Xanh
Maradona đă bị truất quyền thi đấu ở Worlcup 94. đôi chân của người cầu thủ lừng danh này đă phải đứng trước lằn vôi biên không được phép bước vào sân cỏ nữa. Anh đă sử dụng chất kích thích trong trận Nigieria, anh đă lỗi luật chơi, anh chơi không tốt. Đă bước vào cuộc chơi, phải ṣng phẳng trung thực, chơi tốt, bằng không mời đi chỗ khác chơi, thật ra cũng không có chỗ nào chơi nữa, chẳng có tṛ chơi nào dành cho người thiếu trung thực. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta vào cuộc chơi lớn: cuộc thi đấu mến yêu, chỉ có một luật chơi: “yêu trên sân cỏ cuộc đời”, ai muốn chơi hăy bước vào. Khi chơi phải chơi tốt, phải chơi hết ḿnh, yêu hết ḿnh, cầm bằng không yêu là lỗi luật chơi. C̣n chúng ta những người kitô hữu chân chính, nếu chúng ta không yêu như Chúa Giêsu đă yêu th́ sẽ chẳng được thi đấu trên “sân cỏ Giêsu”, nơi những bước chân của các tông đồ, các thánh tử đạo đă từng “thi đấu” Anh em hăy đi khắp thế gian…. (Mt 28,19) Con thuyền sẵn đó, tài năng trí tuệ sẵn đó, với ḷng yêu mến nồng nàn và có Đức Kitô luôn luôn sánh vai trong hành tŕnh cuộc đời. Chúng ta hăy mau ra khơi cùng với Đức Kitô và trong Đức Kitô để Đức Kitô biến hoá tất cả chúng ta thành những chiến sĩ tông đồ, thành những thuỷ thủ giỏi trên con thuyền chài lưới người của Đức Kitô. Hỡi anh em hăy can đảm lên và cho con thuyền cuộc đời ra khơi, mặc cho bao giông tố, băo táp nhưng hăy vững tin v́ “ Thầy đây” đừng sợ.
7. NIỂM VUI J.B Minh Triết - Lớp 6.
Gia đ́nh em sống trong một xóm nhỏ. B́nh thường họ rất vui vẻ với nhau nhưng có việc ǵ đụng đến quyền lợi là họ căi cọ dữ tợn. Ban đầu, hai mẹ con em về ở, nghe nói nhà em theo đạo Thiên Chúa, họ nh́n em với ánh mắt khác thường. Em không biết làm ǵ để họ có cảm t́nh với ḿnh. Mẹ em bảo: ḿnh cứ sống thật tốt là được. Thế rồi, có một năm sau tết, em có được sáu trăm ngàn đồng tiền ĺ x́, em định sẽ mua một máy vi tính mà em ao ước. Tối hôm ấy, em đang ngồi học bài, có một bác hàng xóm sang chơi. Bác ấy nói với mẹ em: ngày mai con của bác ấy xuất viện nhưng bác ấy chưa có tiền đóng viện phí và mua thuốc. Thấy bác ấy tội nghiệp, em bèn đưa tất cả số tiền ĺ x́ của em cho bác ấy. Em nói: đây là tiền ĺ x́ của cháu. Bác cầm mà đóng tiền viện phí cho chị đi. H́nh như bác ấy cảm động, mắt đỏ lên như muốn khóc. Chuyện này được lan ra trong xóm. Rồi dần dần, mọi người trong xóm có vẻ thương em, mỗi khi có người đi xa về hoặc trong nhà có giỗ tiệc ǵ cũng đều có quà cho em và em là đứa trẻ duy nhất trong xóm không phá phách nghịch ngợm nên họ thương em hơn. Giờ đây, mỗi sáng Chúa nhật, nếu có ai hỏi đi đâu? Em đều trả lời: Dạ đi lễ. Hôm nay, vừa bước chân ra cửa, mọi ngừơi trong xóm đều chào bằng nụ cười và hỏi: đi lễ hả Triết? Em nói: Dạ! cháu đi lễ. Em rất vui, chân sải bước. Hôm nay đường đến nhà thờ sao mà gần thế.
8. PHỤC VỤ MH
Để chuẩn bị chương tŕnh mục vụ năm mới, tất cả các ban ngành, các hội đoàn họp chung với nhau một ngày để cùng triển khai và thực hiện. Trong buổi cơm trưa, tôi nói với anh trưởng ban bác ái: - Tôi để dành cho anh một chỗ đứng để dùng cơm, sao anh không đến? - Anh trả lời: V́ ông chủ tịch lôi kéo đến chỗ khác ngồi nên ḿnh không làm theo ư của ḿnh được. Đôi lúc ḿnh không phải là ḿnh mà ḿnh là của một ai đó. Dừng cuộc nói chuyện, tôi suy nghĩ về câu nói của anh và nh́n lại ḿnh hoá ra có khi ḿnh cũng là của một ai đó…
… Vào một buổi sáng, tiếng chuông điện thoại làm tôi thức giấc, chui ra khỏi nệm êm chăn ấm và nhấc ống nghe: - Alô! TH đây! - Con đi mua cho Cha mấy món đồ - Dạ! Úp điện thoại xuống, tôi càm ràm v́ tôi thích ngủ nướng, thế là mất toi nửa tiếng đồng hồ ngủ…
…Rồi ngày nọ, gần hết giờ làm việc, tôi thu xếp đồ dùng để về, bỗng lù lù Cha phó đi vào, ngài có vẻ vội vàng hấp tấp: - Đánh dùm Cha một biên bản, cha lấy gấp. - Dạ được! nhưng để con làm xong sẽ mang lên. Bữa trưa tạm gác qua một bên. Xong việc tôi mang lên cho Cha. Mặt trời đứng bóng, cái nắng của mùa hè thật oi bức khó chịu, ngồi trên xe mà hơi nóng dưới đường cái bốc lên như muốn thiêu đốt hai bàn chân tôi…
…Tôi đang đi chợ, có tiếng người gọi tôi, quay lại, A! Sr Mến Thánh Giá. Sơ vừa cười vừa nói: - Viết lại dùm Sơ bài hát chút nghe. - Dạ được! Cầm tờ giấy nhạc cũ kỷ, úa vàng, chữ đậm chữ nhạt, nét mất nét c̣n. Tôi phải căng mắt ra mới viết được. Vừa viết vừa ngủ gục v́ không được ngủ trưa…
…Reng! Reng! Reng! Điện thoại lại reo: - Alô! TH đây! - Chào chị! Chị có thể lên giúp ma sơ chút được không? - Dạ được! Năm phút sau, tôi có mặt tại ḍng Phaolô. Các Sơ đang dùng cơm tối. Cái bụng của tôi kêu: Đói! Đói! Đói! Nhưng phải làm cho kịp để phát trong cuộc họp tối nay…
…Có tiếng bước chân vào nhà tôi. Ồ! Chào thầy! Sao hôm nay rảnh rỗi mà ghé thăm. Thầy nhờ em giúp cho tập kỷ yếu. - Mà lúc nào th́ Thầy cần? - Tối nay được không? Thầy hỏi. - Dạ được! - Vậy lên nhà xứ nghe. Thầy đọc tṛ viết, măi mê đến khi nh́n đồng hồ th́ đă 10 giờ đêm. Cố gắng viết thật nhanh cho xong, nhưng cũng không xong. Bây giờ phải về thôi v́ 11 giờ rồi. Hai thầy tṛ ra về, đường phố im lặng, mọi người đều say giấc ngủ, lác đác vài chiếc xe gắn máy chạy nhanh rú ga inh ỏi. Thôi chết! Khuya quá, bị má nhốt rồi phải mất vài phút gọi cửa mới vào nhà được…
Có những lúc tôi là của một ai đó, nhưng tôi: - Vui v́ ḿnh vẫn c̣n có ích cho mọi người. - Vui v́ được chia sẻ công việc với mọi người. - Vui v́ được mọi người tin tưởng tôi và nhờ tôi. Dù phải hy sinh một chút nhưng tôi muốn được phục vụ trong khả năng mà Chúa ban cho tôi.
9. SỰ CẦN THIẾT CỦA KHIÊM NHƯỜNG Phaolo Uyên Nguyên- Lớp 10
Xin chào các bạn! Tôi xin được giới thiệu: tôi là “ Khiêm nhường”. Tôi ở trong tim của chủ tôi. Bây giờ, tôi xin chia sẻ cho các bạn nghe về một câu chuyện giữa tôi và chủ tôi. Mong các bạn cùng đọc và suy gẫm cho cuộc sống của ḿnh. Trong trái tim của chủ tôi không chỉ có ḿnh tôi, c̣n có cả… cả “Tự ti” nữa. Hắn to cao khoẻ mạnh và luôn ỷ thế bắt nạt tôi. Hắn đến nhà và làm chủ trong trái tim chủ tôi, làm cho chủ tôi lập dị và dễ xa lánh. Hắn làm cho nơi ở của tôi trở nên lạnh lẽo, thiếu sức sống. Biết bao lần tôi cũng cố đứng lên đấu tranh, t́m lại sự ấm áp trong trái tim chủ tôi, nhưng không lần nào tôi thắng được hắn. Tôi ngày càng trở nên yếu đuối và nhu nhược. Có lúc tôi tự hỏi: Đấng Tạo Hoá tạo nên tôi làm chi để tôi phải khốn đốn, khổ sở đến vậy. Mỗi ngày, tôi và hắn cùng đồng hành với chủ tôi, cùng nhau đến trường, đến lớp, cùng học tập, chơi đùa với bạn bè… Tôi vui lắm, v́ ngày nào tôi cũng được gặp bạn bè, thầy cô giáo thân thương của ḿnh. Nhưng niềm vui đó cũng chẳng duy tŕ được bao lâu. “Tự ti” bắt đầu quậy phá trong tim chủ tôi. Hắn t́m mọi ngóc ngách len lỏi vào tâm trí chủ tôi làm cho chủ tôi đổi khác lạ thường, ai đụng vào anh chủ là anh ấy la hét, cáu gắt. Ai làm mất ḷng anh chủ là anh ấy trở nên bực bội, cộc cằn, chỉ muốn xa lánh họ. Từ đó, anh ấy trở nên lười nhác, ít nói chuyện, chia sẻ với cha mẹ, anh chị, mọi người… Dường như, tôi không c̣n vị trí trong trái tim chủ ḿnh. Càng ngày, tôi càng bị vùi chôn trong u mê. Nhưng chính lúc tôi mê muội nhất th́ một tiếng nói đâu đó vang bên tai: “Con ơi! Hăy chỗi dậy! hăy đến bên chủ của con! V́ anh ấy cần con trong cuộc sống này”. Chỉ một câu nói mà tâm trí tôi bừng tỉnh. Tôi như được tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Tôi chạy đến bên chủ, tôi bắt đầu mở ḷng, chia sẻ với anh ấy những ǵ tôi nghĩ để rồi cũng được anh ấy tâm sự. Tôi và chủ như cùng đồng cảm với nhau và từ đó con người chủ tôi cũng thay đổi. “Tự ti” hắn trốn đâu mất từ khi nào, không c̣n ai tranh giành với tôi, không c̣n ai quấy rầy chủ tôi nữa. Anh ấy trở nên dễ thương, luôn vui vẻ với bạn bè, hoà thuận với anh chị em, chia sẻ với tôi cũng như cha mẹ những niềm vui và nỗi buồn. Trên đây là một câu chuyện nhỏ mà tôi chia sẻ cho các bạn. Xin các bạn hăy mở ḷng ra đón nhận tất cả những ǵ Thiên Chúa ban cho bạn, không phải đón nhận bằng ḷng tự ti, tự ái, tự măn hay tự cao… nhưng biết đón nhận với ḷng khiêm nhường, hiền lành vui vẻ. Để từ đó ta có thể lắng nghe tiếng Chúa và biết rằng Chúa đang ở bên ta cùng ta đi trong cuộc sống. Một điều quan trọng nữa là bạn hăy tập đức tính khiêm nhường trong đời sống v́ chỉ có khiêm nhường ta mới hiểu hết thánh ư Thiên Chúa muốn ta làm ǵ và chỉ có khiêm nhường ta mới có thể chịu đựng, dấn thân trở nê hạt muối mặn mà tinh trắng ướp đời. Khiêm nhường cần lắm bạn ơi! Hiểu được thánh Ư Chúa mời gọi ta Trở nên hạt muối mặn mà Ướp cho đời mặn sáng danh Chúa Trời.
10. VIỆC TRUYỀN GIÁO Giacôbê Thế Cảnh – Lớp 10
Ta đang sống trong một thế giới đầy toan tính, âm mưu. Một thế giới mà trong đó con người là nạn nhân của ḷng thù hận, của sự tham lam… Nói chung là của tội lỗi buông xuôi. Người ta đưa ra nhiều cách rắc rối để giải quyết những vấn đề đó. Nhưng hầu như đưa đến kết cục đáng buồn, từ một xích mích nhỏ đến một xích mích lớn, để rồi dẫn đến chiến tranh. Nếu ta biết giải quyết nó bằng sự yêu thương th́ mọi việc sẽ đơn giản hơn. Là một Kitô hữu phải tràn ngập t́nh yêu Thiên Chúa, chúng ta ở trong Chúa rồi th́ dễ nhận ra điểm tốt của nhau, từ đó không c̣n thù hận nữa. Hiện nay, không phải ai cũng ở trong Chúa. Chính v́ vậy mà mọi người cần phải sống khiêm tốn để nhận ra dấu chỉ của Chúa. Chúa muốn mỗi người kitô hữu phải là ánh sáng là muối cho đời. Bây giờ ta không phải bôn ba mạo hiểm thân ḿnh như những nhà truyền giáo thời xa xưa. Ta cũng có thể truyền giáo bằng chính cuộc sống ḿnh: một cuộc sống thánh thiện, không hận thù, làm gương mẫu cho người. Nói vậy nhưng không dễ chút nào. Thật khó để không thù hận, không ganh tị, không xích mích trong cuộc đời dù là con chiên ngoan đạo nhất thế giới cũng khó làm được. Phải luôn kết hiệp với Chúa th́ hận thù sẽ giảm bớt, đến một lúc nào đó ta sẽ thấy người đó đáng mến. Bằng cách đó, ta đă gieo vào ḷng họ một hạt giống của t́nh yêu và nếu hạt giống đâm hoa kết quả sẽ gieo lại vào ḷng người khác nữa. Có nhiều kẻ “miệng nammô, bụng bồ dao găm”, chúng lên tiếng như một nhà truyền giáo thật thụ nhưng chính cuộc sống nó lại đầy dẫy hận thù toan tính âm mưu. Chúa là Thiên Chúa sẽ là hậu phương vững chắc, Ngài sẽ có cách để đi đến chiến thắng.
|