TRANG VĂN THIẾU NHI
Trang chủ Tổng quan sinh hoạt Tin tức mục vụ Tin nhắn đặc biệt Chia sẻ Lời Chúa Nối kết website
|
TÁC PHẨM TÁC GIẢ
|
TRANG THƠ BÁO TƯỜNG CHỨNG NHÂN |
|
CHỨNG NHÂN 2 KHƠI NGUỒN ĐỨC TIN - Matta An Thư – 7B
CUỘC SỐNG TRONG CON NGƯỜI CHÚNG TA - Nhân Văn – Lớp 10
BẤT CHỢT - Anrê Kim Thông Tá Tùng- Lớp 12
V̀ YÊU ĐI ĐẾN DẤN THÂN - KT-9/1/07
SỐNG ĐẠO HÔM NAY - Giuse Thành Tâm- Lớp 11
THIÊN THẦN ĐỪNG BAY - Pt. Rose
DẤU THÁNH GIÁ - Pt. Rose
THAY ĐỔI - Maria Khánh Uyên –Lớp 10
CÂY ROI - An Thuỵ – Lớp 10
T̀NH BẠN - TH
GIẤC MƠ ĐỔI ĐỜI - Lê Thị Tươi- Lớp 12
THẤT LẠC - Thanh Nhi – Lớp 5A
MAY MẮN - Phương Linh – Lớp 10
CHIẾC VÍ - Phêrô Xuân Khang – Lớp 5B
CẢM THÔNG - Huỳnh Huyên – Lớp 5A
CHIA SẺ - Bảo My- Lớp 5A - Quỳnh Lê – Lớp 5A
CHỨNG NHÂN 3
MÙA CHAY -
Nghĩa
Vơ – GLV
MỘT CẢM NHẬN
-
Kim Ngân- Lớp 11
SỐNG ĐẠO
-
Bích Diễm.
Lớp 11
NỤ CƯỜI LÀM THAY ĐỔI
ĐỜI NGƯỜI -
Thanh Sang-Lớp
11
ĐIỀU
GIẢN DỊ -
Maria Cẩm Nhung-
Lớp 12
CUỘC SỐNG
ƠI!
TA
YÊU MI !!!
-
Têrêxa Trúc
Diễm- Glv
ÁNH SÁNG LỜI CHÚA
-
Bảo
Hiên. Lớp 11
THEO ĐẠO
-
Maria Hồng
Liên-Lớp 9
CÂU HỎI NÀO LÀ KHÓ NHẤT?
-
Phêrô Thế Đăng- Lớp
5A
CHÚT SUY TƯ TRONG NGÀY
-
Ngọc Nga -
Lớp 10
THÁNH LỄ KÉO DÀI TRONG NGÀY
-
Bích Linh- Lớp
11
MỘT TẤM L̉NG
-
Thành Duy – Lớp
9
LỜI KHUYÊN
-
Quỳnh
Lê - Lớp 5A
ĐIỀU KỲ DIỆU
-
GLVTH
|
CHỨNG NHÂN 2
KHƠI NGUỒN ĐỨC TIN Nói đến đức tin ḿnh lại muốn nói lên bốn câu thơ: Cuộc đời mà thiếu đức tin Th́ ta chẳng sống được trên đời này Trên đời phải có đức tin Tin vào Thiên Chúa, mọi loài kính tôn. Trước kia mọi công việc của ḿnh không bao giờ có Chúa đi cùng, mọi việc b́nh thường cứ như một người ngoại đạo. Chẳng có Chúa và chẳng có ai giúp đỡ trong mọi công việc. Nhưng qua một việc làm ḿnh nhớ măi đă giúp ḿnh hiểu ra mọi việc có Chúa th́ mới thành công được. Hôm ấy ḿnh được bố chở đi lễ, mọi ngày ḿnh vẫn thấy một cụ già khoảng 80 tuổi, ốm yếu chống gậy đi lễ. Nhưng hôm nay th́ không thấy bà đâu, c̣n trước cửa nhà thờ th́ người ta đứng kín cả đường, ḿnh xin bố cho vào xem thử có chuyện ǵ th́ “ôi Chúa ơi! Cụ già ấy nằm dài dưới đường, đầu bà ra máu nhiều lắm, không c̣n cứu kịp được nữa, bà đă mất rồi, c̣n người tông vào bà th́ trốn mất. Khổ thân bà, cô con gái bà ngồi kế bên ôm bà vào ḷng mà khóc thảm thiết, ḿnh cũng ứa nước mắt và thầm cầu mong: “Xin Chúa giúp bà với” . Nhưng ai cũng biết Chúa đă gọi bà về. Khi ấy, ḿnh chẳng biết ḿnh có xin được không, nhưng đó là lần đầu tiên trong đời ḿnh cầu xin Chúa tha thiết để giúp người khác. Sự qua đời của bà cụ làm niềm tin của ḿnh tăng lên gấp bội, và giúp ḿnh biết phó thác cho Chúa hơn. Từ việc học hành, thi cử, … ḿnh luôn tin và trông cậy vào Thiên Chúa hết ḷng. Nhất là những khi bước vào pḥng thi, ḿnh rất run sợ, chẳng biết làm ǵ mà chỉ ngồi đọc kinh và xin Chúa soi sáng cho ḿnh, rồi nói chuyện với Ngài vài phút th́ tâm hồn ḿnh cảm thấy nhẹ nhơm, không lo sợ nữa. Ḿnh luôn nghĩ: chắc bây giờ bây giờ bà cụ đang vui hưởng nước thiên đàng cùng Chúa qua những lời cầu xin của ḿnh và mọi người. khi đức tin được thêm sức mạnh, ḿnh luôn vui vẻ vượt qua mọi thử thách những khó khăn. Đức tin chính là người bạn cùng đi với ḿnh trên đường đời, nó san bằng những khó khăn, tội lỗi cản trở con đường tương lai của ḿnh đó. Hăy nhớ rằng: Bạn ơi, bạn hỡi, bạn nè Đức tin măi ở bên đời ta luôn. Đấy các bạn ạ, đức tin của ḿnh đă khơi nguồn từ cụ già đó bạn à! Matta An Thư – 7B
CUỘC SỐNG TRONG CON NGƯỜI CHÚNG TA Trong con người của chúng ta luôn có hai đối thủ chống nghịch nhau, tôi tạm gọi: thần lành và thần dữ. Thần lành là những việc như: yêu thương, giúp đỡ mọi người, yêu mến Chúa… Thần dữ bao gồm những sự như: kiêu căng, ghen ghét….Khi ta làm việc ǵ đó có ảnh hưởng đến cuộc sống th́ thần lành và thần dữ thi nhau bừng lên, bắt ta phải suy nghĩ, những ư kiến mà nếu bên nào thắng th́ ta phải làm theo bên đó. Nếu chúng ta đích thực là người con ngoan của Chúa th́ thần lành trong ta sẽ tiêu diệt thần dữ, giúp ta ngày càng gần với Chúa hơn và xa lánh dần những cám dỗ của ma quỷ. Thế nhưng một khi chúng ta mất niềm tin, chối bỏ Chúa th́ những ơn lành mà Chúa đă ban cho ta như: sức mạnh, khôn ngoan… sẽ dần bị ma quỷ chiếm lấy. Tâm hồn ta sẽ giống như một chiếc áo bị nhuốm bẩn, giống như một vực thẳm chứa đầy những thói hư tật xấu của con người. Lúc đó quỷ dữ dễ có cơ hội hoành hành, chiến thắng điều khiển ta hướng về điều xấu, khiến ta ngày càng xa cách Chúa và mọi người quanh ta. Vậy nên, một khi ta trở thành con của Chúa, th́ ta phải sống sao cho xứng với sứ mạng là Kitô hữu, biết khiêm tốn để Lời Chúa hướng dẫn. Như vậy thần dữ không có cơ hội để sai khiến hay dụ dỗ ta được nữa. Ngoài ra, ta cần phải siêng đọc kinh cầu nguyện, tham dự thánh lễ thường xuyên, thực hiện những việc làm nhỏ bé như: yêu thương, bác ai, giúp đỡ mọi người. Điều đó sẽ góp phần giúp ta gần gũi với Chúa. Sau đây, tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện nhỏ, nói đúng hơn là một điều mà tôi đă trải nghiệm ra từ chính cuộc sống của tôi để tôi và các bạn có thể hiểu nhau hơn, sẽ dễ dàng chia sẻ với nhau những việc tốt, xấu. “Tôi được sinh ra và lớn lên trong một gia đ́nh có truyền thống đạo đức lâu đời. Chắc hẳn v́ thế mà tôi phần nào cũng thừa hưởng được một chút đạo đức của cha ông tôi. Nhưng dường như cái kiêu căng, vẻ hợm hĩnh trong con người tôi lại chiếm nhiều hơn. Tôi luôn tự hỏi ḿnh rằng, như thế tôi đă xứng đáng làm con của Chúa chưa? Khi tôi lớn lên th́ cái kiêu ngạo trong con người tôi cũng lớn theo, nhưng cái đạo đức th́ chẳng lớn lên tí nào! Sự kiêu căng như muốn chiếm hết cả tâm hồn tôi, nó luôn làm cho tôi cảm thấy yếu đuối trước mọi sự cám dỗ của cuộc sống. Nó như điều khiển làm chủ cả tâm hồn tôi và tôi trở nên tồi tệ. Bỗng một ngày kia, tôi như cảm nhận được những ǵ mà Chúa muốn nói với tôi qua việc cầu nguyện qua bài giảng trong Thánh lễ, qua các giờ giáo lư, qua bạn bè. Chúa như đă mở ḷng mở trí cho tôi, giúp tôi sống tốt hơn từng ngày. Bởi tôi đă gặp được Ngài, nghe cả tiếng Ngài dặn ḍ: Con phải luôn vững tin, phải kiềm chế cái kiêu căng hách dịch v́ Thiên Chúa luôn ở bên con.” Ngay khi đó tôi đă tự hứa với ḿnh là phải thay đổi, tôi đă đứng lên, tự tin chống lại cái kiêu ngạo trong con người tôi. Tôi dần cảm nhận được sức mạnh của Thiên Chúa ban cho tôi. Tôi cám ơn Ngài. Các bạn thấy đó nếu chúng ta không từ bỏ Chúa th́ không khi nào Chúa từ bỏ ta. Chỉ cần ta biết chỗi dậy thật ḷng sám hối để quay về với Chúa. Ngày nay xuất hiện quá nhiều sự cám dỗ, những ham mê lôi kéo, khiến ta ngày càng mất ḷng tin vào Chúa và xa Chúa hơn. Chúng ta không thể nào vừa là con của Thiên Chúa mà lại theo hầu hạ cho ma quỷ. Bởi Lời Chúa đă chép rằng: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được” (Mt 6, 24) Nhân Văn – Lớp 10
BẤT CHỢT Một ngày, bạn bất chợt dừng lại. Bạn nh́n lại quá khứ, những kỷ niệm đă qua, vui có, buồn có…. Bạn tự hỏi, với những ǵ Bạn đă trải qua, bây giờ, Bạn đă được những ǵ? Bạn đang sống ở hiện tại, nhưng được lớn lên bằng quá khứ. Và nước mắt bạn, đó vẫn là một con đường tương lai mà bạn vẫn chưa biết điểm kết thúc. Nhũng ǵ của quá khứ giúp bạn trưởng thành, xây dựng nên con hiện tại của bạn. Và hiện tại bạn vẫn đang từng ngày học tập, rèn luyện, phấn đấu dần dần trở nên một con người hoàn thiện hơn. Những ǵ hôm nay bạn làm, Sẽ là kết quả ngày mai. Một cơn gió thoảng nhẹ mang chút hương, chút nắng, chút bụi bay ngang qua bạn, một cơn giông tố mang đến sóng gió mưa băo… Cuộc đời bạn như là con thuyền giữa biển khơi, sẽ có lúc căng buồm xuôi gió, nhung rồi cũng có lúc gặp khó khăn, thử thách. Nhưng điều đó không quan trọng, miễn sao là bạn có thể đưa được con thuyền đời ḿnh đến một bến cảng an toàn. Bạn chợt tỉnh, bạn vẫn phải bước đi tiếp tục. Đơn giản, bởi v́ cuộc sống và thời gian không bao giờ dừng lại. Bạn vẫn phải tiếp tục cố gắng” Sống như ngài đă sống”. Anrê Kim Thông Tá Tùng- Lớp 12
V̀ YÊU ĐI ĐẾN DẤN THÂN Thất hữu chúng tôi kết nạp từ ngày ấy. Đời sống tinh thần được gắn bó với nhau bởi một t́nh yêu. Yêu anh Giêsu. Chúng tôi đă chọn anh là người t́nh lư tưởng để noi gương dấn thân phục vụ từ dạo ấy… Trải dài hơn một phần tư thế kỷ chúng tôi đă được nuôi dưỡng và hun đúc bởi t́nh yêu nồng nàn ấy, không ngần ngại dấn thân phục vụ mặc dù mỗi người một cảnh, chạy chợ từng bữa, người nuôi gia đ́nh, người nuôi cả đoàn tàu há mồm, người đạp xích lô, người lái xe…không ai giống ai nhưng chúng tôi đă hoà chung với nhau được v́ một lư tưởng bởi v́ yêu, yêu anh nên chúng tôi đă cho đi cái ǵ ḿnh co, dù nhỏ nhoi, như hạt cát (trong sa mạc, băi biển mênh mông) nhưng chúng tôi vẫn vui v́ chúng tôi c̣n có cái cho, cho sức khoẻ, cho thân t́nh, cho công việc, cho cảm thông, cho nhẫn nhục chịu đựng lẫn nhau, những cái ǵ gọi là nhỏ nhất mà người khác lăng quên th́ chúng tôi nhớ nhớ để mà cho, nhớ để mà dâng hiến cho người ḿnh yêu đó là dấu chỉ mà anh Giêsu đă dẫn dắt chúng tôi đến với nhau, yêu thương nhau mà đoàn kết lo cho việc chung, việc của mỗi người, nơi nào cần, nơi nào thiếu chúng tôi đều vui vẻ nhận lời, để được hoà ḿnh vào những cái chung nhất của đám thất hữu chúng tôi với tôn chỉ yêu thương để phục vụ. Chúng tôi đă v́ anh để làm cho anh được vui, để anh có nụ cười trên gương mặt khắc khổ v́ chúng tôi, chúng tôi xin nhận từ dạo ấy. Vẫn biết rằng đi đôi với niềm vui là chúng tôi trả giá với nhiều nỗi khó khăn nhọc nhằn, đôi khi c̣n có cả nước mắt buồn tủi, thất vọng ê chề, đôi khi c̣n kèm theo sự tuyệt vọng… nhưng rồi một mảnh lực đă thúc đẩy chúng tôi vượt lên những khó khăn, gian nan thử thách mà anh đă dành phần cho mỗi người chúng tôi trong mỗi cương vị của ḿnh, phải biết tự vươn lên phấn đấu chỗi dậy để được dành phần phục vụ v́ anh đă dạy chúng tôi, anh đến thế gian không phải là để được phục vụ mà là để phục vụ người khác. Oi t́nh yêu sao nhiệm mầu, t́nh yêu ba ngôi, t́nh yên Ngôi Hai nhập thể đă nâng đỡ chúng tôi đứng vững trên đôi chân nhỏ bé cộng với sự nâng đỡ của anh đă giúp chúng tôi. Cảm ơn anh, cảm ơn người anh tuyệt vời của chúng em đă không bỏ rơi em những lúc khó khăn nhất đă nâng chúng em trên đôi tay của tay của anh, anh đă nâng niu ǵn giữ chúng em cho riêng anh và cho giáo xứ của chúng em với những ân t́nh này chúng em chỉ biết muôn vàn cảm ơn, cảm tạ ân t́nh đă ǵn giữ và ban tặng cho chúng em. KT-9/1/07
SỐNG ĐẠO HÔM NAY Cuộc sống có nhiều thay đổi, hôm nay khác ngày mai. Từ nhỏ tôi đă được dạy phải có một mục tiêu, một lư tưởng để sống. Từ đó tôi đă tự rút ra phương châm sống: “Hiện tại thể hiện quá khứ, và hiện tại quyết định tương lai”. Không biết ngày mai ḿnh c̣n sống nữa hay không? Nhưng tốt nhất ḿnh hăy hoàn thành hiện tại cho tốt. Đó là phương châm đối với mọi người. Riêng tôi là một người kitô hữu, ngoài việc phải sống tốt hiện tại, th́ c̣n một việc quan trọng hơn nữa. Đó là phải sống một chứng nhân, là một kitô hữu giữa đời thường. Nhưng để sống chứng nhân tôi phải sống như thế nào? Đó là câu hỏi mà đại đa số chúng ta đều cần trả lời. Có một câu chuyện mà tôi rất tâm đắc khi nghe được trong bài giảng của Cha Sở tôi xin kể lại: Có hai thầy tu kia, họ ở trong một ngôi làng xinh đẹp. Họ muốn trở thành một vị thánh, đắc đạo. Họ cùng rủ nhau lên núi để chuyên tâm cầu nguyện . Để cùng tiện lợi cho việc tu hành, nên họ đă đào hai cái hang để sinh sống. Và cũng cần yên tĩnh nên hai cái hang đựơc đào xa nhau để mỗi người có một không gian riêng. Họ ở đó tu rồi họ chết đi. Mọi người rồi cũng dần quên họ. Một ngày kia có hai tên trộm bị mọi người rượt đuổi nên đành chạy lên núi lẩn tránh. Họ cũng t́m được hai cái hang của hai vị thầy tu để lại và rồi họ sống trong đó. Nhưng v́ quá buồn và cần sự quan tâm, chăm sóc lẫn nhau nên họ thường xuyên qua lại. Và dần dần có một con đường nối giữa hai hang. Sống buồn nên họ cùng nhau trồng hoa, thời gian đă làm cho mọi quên họ là hai tên trộm. Nên họ thường xuyên xuống dưới ngôi làng giúp đỡ mọi người không ngại gian khổ. Từ đó tiếng tăm họ được lan truyền. Họ trở thành hai vị thánh tu đắc đạo trên núi”. Vậy theo bạn sau khi đọc qua câu chuyện kể trên. Bạn thấy sống đạo giữa đời như thế nào? Thật ra sống đạo giữa đời không phải khó nhưng cũng không phải dễ, chúng ta đừng nên như hai vị thầy tu trước, thu ḿnh vào trong vỏ ốc của ḿnh. Chỉ biết tự ḿnh tu tự ḿnh làm. Nhưng chúng ta sẽ là hai tên trộm, v́ chúng biết chúng tội lỗi nên chúng không thu ḿnh vào, chúng giúp đỡ nhau, rồi giúp mọi người. Quên đi chính ḿnh, chính cái tôi trong con người ḿnh, riêng đối với chúng ta ngày ngay th́ thế nào? Chúng ta hăy hoàn thành tốt mọi công việc của ḿnh. Kết hiệp với Chúa từng giây phút và hăy nh́n anh chị em xung quanh ta là hiện thân của Chúa. Để rồi ta sẽ biết quan tâm hy sinh giúp đỡ mọi người. Như thế, chúng ta đă là một người kittô hữu tốt, có thể mang Chúa đến cho mọi người, với t́nh yêu và niềm tin vào Chúa. Giuse Thành Tâm- Lớp 11
THIÊN THẦN ĐỪNG BAY Tôi- một con bé thành thị nhưng lại được “vinh hạnh” về miền sơn cước làm thiên thần truyền tin trong dịp lễ Giáng sinh. Tôi chủ quan nghĩ rằng nghi thức diễn nguyện ở nơi nào cũng thế nên không cần xem qua chương tŕnh. Chính cái chủ quan đó đă làm tôi dở khóc dở cười ngay trên lễ đài. Câu chuyện như thế này: Đêm 24, sau phần diễn nguyện th́ đến phần rước Chúa Hài Đồng đi xung quanh nhà thờ rồi mới đặt nằm vào máng cỏ. Nhóm diễn nguyện cũng được vinh dự đi trong đoàn rước. Khi hàng ngũ trên lễ đài đă chỉnh tề đâu vào đó, cũng là lúc bắt đầu cuộc rước. Tôi vừa bước đi th́ bỗng nghe tiếng người dẫn chương tŕnh vang lên trong loa: “Thiên thần đứng lại, thiên thần đứng lại, không được đi.” Tôi giật ḿnh đứng lại, mọi con mắt đều đổ dồn phía tôi và nghe có cả tiếng cười khúc khích. Tôi ngượng chín cả người, cố nở nụ cười để lấp đi sự bối rối trong tôi. Một lúc sau, khi nhóm diễn nguyện đă đi hết, tôi nghĩ chắc bây giờ ḿnh đi được rồi v́ sau tôi chỉ c̣n ban giúp lễ với Chủ tế thôi, thế là tôi bước đi… Tiếng người dẫn chương tŕnh lại vang lên: “thiên thần đứng lại, đi sau ban giúp lễ và đi trước chủ tế”. Lúc này th́ tôi có cảm giác khuôn mặt ḿnh nóng bừng lên, c̣n nụ cười th́ như mếu, tôi chẳng dám nh́n xuống khán giả. Khẽ liếc nh́n cha, tôi bắt gặp vẻ mặt nhăn nhó, nghiêm nghị của cha làm tôi hơi sợ. Trong đầu tôi rối tung cả lên, miệng th́ lầm bầm: “phen này th́ chết rồi, đằng nào tí nữa lễ xong cha chẳng cho một trận”. Chỉ tại cái ông dẫn chương tŕnh, lẽ ra ổng phải nhắc nhở tôi chứ, đằng này… nhưng mà một phần cũng tại tôi cả. Pt. Rose
DẤU THÁNH GIÁ Đêm dần buông xuống phủ kín cả một miền thôn quê, con đường làng không c̣n một bóng người qua lại. Xa xa chỉ có ánh sáng hắt ra từ những ngôi nhà nhỏ khuất sau rặng tre làng từ một trong những ngôi nhà đó có tiếng cười của trẻ con vang lên, một giọng nữ dịu dàng nhắc nhở thằng bé đó là người mẹ: làm dấu và đọc kinh mời Chúa ăn cơm đi con…. H́nh ảnh đó khơi gợi trong tôi sự ṭ ṃ muốn biết cuộc sống của những gia đ́nh làng quê như thế nào? - Thằng bé nũng nịu: con làm dấu rồi mà. - Nhưng chưa đọc to, giờ con vừa làm vừa đọc thật to cho bố nghe nào. - Thằng bé lưỡng lự rồi cũng đọc to: Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần . Amen - Con làm xong rồi nhưng sao chưa thấy bố làm dấu? - Bố làm rồi mà. - Con hổng chịu đâu? Bố chưa làm, bố làm lại đi - Người phụ nữ nhẹ nhàng nói: anh làm đi, nó thấy anh làm th́ nó mới chịu. - Cả mẹ nữa, mẹ cũng …. - Thôi được rồi mẹ sẽ làm, con mời cả nhà ăn cơm đi. Đó là câu chuyện của gia đ́nh họ mà tôi đă t́nh cờ chứng kiến, sau này mới biết được đó là gia đ́nh nhà bé Huy. Nh́n thấy cảnh cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng vui vẻ và đầm ấm, tràn đầy hạnh phúc đă làm cho tôi rất xúc động và nhớ lại gia đ́nh tôi, trước đây cũng thế. Lúc nào ngồi vào bàn, mẹ tôi cũng nhắc đọc kinh làm dấu rồi mới được ăn. Mỗi khi có lễ lớn, để mẹ không phải vất vả nên cả nhà ra ngoài ăn uống. Ngồi vào bàn, đưa tay làm dấu mời Chúa th́ tất cả những ánh mắt đổ dồn về chúng tôi có vẻ ṭ ṃ, soi mói. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy mỗi hành động cử chỉ này tuy nhỏ nhưng mang đầy ư nghĩa v́ mỗi lần tôi làm như vậy là tôi làm chứng cho Chúa giữa ḷng cuộc sống hôm nay. Pt. Rose
THAY ĐỔI Trước đây, tôi vốn là một đứa trẻ ngỗ nghịch, không biết vâng lời người lớn. Tôi dường như không biết đến thế giới bên ngoài, chỉ biết riêng ḿnh thôi. Tôi vẫn đi học giáo lư và đi lễ đều đặn nhưng chỉ là đi cho có lệ, đi cho khỏi bị ba mẹ la rầy và có lẽ lúc ấy tôi cũng chưa nhận thức được có Chúa ở bên tôi. Rồi thời gian cứ dần trôi qua, đến lúc tôi cũng phải lănh nhận bí tích thêm sức. Tôi thiết nghĩ bí tích này cũng giống như những bí tích khác, phải chu toàn bổn phận của người Kitô hữu nên tôi cũng đi học như các bạn. Thế nhưng ngược lại với suy nghĩ ban đầu, tôi cảm thấy có một sự thay đổi rất lạ trong tôi, tôi đă bắt đầu để ư và quan tâm đến mọi người xung quanh và thấy xung quanh ḿnh có nhiều người tốt như thế. Tôi đă dành thời gian để tâm t́nh với Chúa, h́nh như Chúa cũng đáp trả lại lời tôi. Tôi cảm thấy cuộc đời ngày một tươi đẹp hơn v́ trong tôi đă có Chúa. Giờ đây tôi đang sống đúng đạo lư làm người, đạo lư mà tôi học được từ khoá Thêm sức. Maria Khánh Uyên –Lớp 10
CÂY ROI Nh́n vào xó bếp, tôi vẫn c̣n nh́n thấy cây roi mà ngày nào ba thường đánh mỗi khi tôi làm điều ǵ sai. Nghĩ lại tôi thấy có lỗi với ba mẹ v́ con người tôi luôn bướng bỉnh, ĺ lợm, hay làm trái ư ba mẹ nên ông ấy thường dùng roi để đánh tôi. Thế mà tôi nào có biết t́nh thương yêu bao la của ba dành cho tôi. Mỗi lần tôi bị đánh th́ ḷng oán hận với ba tôi càng tăng lên. Một hôm, tôi xin ba cho đi chơi với nhóm bạn, v́ về trễ nên ba tôi bắt nằm lên giường và đánh , ba đánh rất đau. Những lần trước đây mỗi khi ông đánh, tôi chẳng bao giờ nh́n mặt ông ấy. Tự dưng hôm nay, tôi nh́n lên khuôn mặt của ba thấy ông ứa nước mắt, tôi nhận ra một điều là ba mẹ rất thương yêu ḿnh, luôn muốn cho con nên người:”thương th́ cho roi cho vọt, ghét th́ cho ngọt cho bùi” Từ đó về sau, khi đi nhà thờ hoặc khi học giáo lư tôi nhận ra được t́nh yêu của Thiên Chúa dành cho con người giống như t́nh thương của cha mẹ đối với con cái. Bây giờ th́ ba tôi không cần cây roi nữa mà chỉ cắt nghĩa cho tôi hiểu về cuộc sống đầy những cạm bẫy v́ tôi đă trưởng thành. Cám ơn Chúa đă cho con sống hạnh phúc trong t́nh yêu thương của ba mẹ. An Thuỵ – Lớp 10
T̀NH BẠN Trong một cửa tiệm trưng bày những computer với kiểu dáng, mẫu mă mới nhất, đẹp nhất. Tôi đă được kén chọn trong số có mặt ở đó và được người ta đem về, để tôi trên chiếc bàn gỗ ép simily, đặt ở góc gian pḥng rộng răi. Người chủ mới bắt tôi phải hoạt động, ông đưa về một chuyên gia và nhồi nhét vào đầu tôi đủ loại chương tŕnh…. . . Một ngày nọ, chuyên gia đến và mang theo một vật, trông nó thật duyên dáng, nhỏ nhắn và gọn gàng, không giống như tôi to béo, kềnh càng chỉ nằm ́ một chỗ, c̣n nó th́ có thể đến bất cứ nơi đâu. Chúng tôi đă làm quen với nhau sau một lần gặp mặt, rồi từ đó về sau chúng tôi liên lạc với nhau qua mạng, mọi tin tức cập nhật nó đều tin cho tôi biết, những ǵ tôi chưa biết th́ nó chỉ vẻ cho tôi. Ngoài những giờ trao đổi, học hỏi, chúng tôi thường tâm sự và động viên nhau để làm tốt công viêc hầu phục vụ cho loài người. Thế rồi, vào một ngày giữa hè nó báo tin cho tôi biết sẽ chuyển công tác đến một nơi khác, hơi buồn v́ phải chia tay với nó. Dù không nh́n thấy nhau nhưng vẫn liên lạc với nhau. Xa nhau mấy tháng, tự nhiên cơ thể tôi ngừng hoạt động, chủ tôi phải cho tôi nhập viện để phẩu thuật, họ thay cho tôi một cơ phận mới. Tôi cho nó biết, nó rất lo lắng nhưng không thể về thăm được, nó thường xuyên nhắc nhở và an ủi tôi v́ thế tôi b́nh phục rất nhanh. Hôm nay, tôi phải làm nhiều việc, cái đầu tôi muốn vỡ ra, trong người thấy bồn chồn khó tả, chẳng c̣n tập trung được nữa, v́ cả tuần nay tôi không có tin tức ǵ của nó cả. Linh tiính báo cho tôi có chuyện chẳng lành, trời đất như tối sầm lại khi nhận được tin nó đă chết, tôi vô cùng đau đớn, người tôi muốn ră ra từng mảnh. Sao ông trời lại lấy đi người bạn tốt của tôi.Tôi không thể làm việc được, người cứ thẩn thờ,chẳng ai có thể điều khiển được tôi cả, tôi muốn t́m một nơi yên tĩnh để nhớ đến nó. Xin vĩnh biệt bạn, tôi sẽ giữ măi h́nh ảnh bạn trong trái tim tôi. Bạn hăy phù hộ cho tôi tiếp tục nhiệm vụ của ḿnh. Từ dạo ấy cứ mỗi lần nhận được quảng cáo laptop th́ h́nh ảnh nó lại hiện ra trong đầu tôi. TH
GIẤC MƠ ĐỔI ĐỜI. Hồi c̣n nhỏ tôi rất làm biếng đọc kinh cầu nguyện. Bố mẹ khuyên bảo rất nhiều nhưng không nghe, c̣n cải lại. Rồi một ngày kia, vào một buổi tối tôi đang ch́m trong giấc ngủ th́ xuất hiện một con quỷ rất to nhe hai răng nanh rất dài, tay cầm dao sắc, tôi rất sợ chân tay run cầm cập, mặt tái đi, sợ nên tôi không dậy được chỉ biết chôn chân một chỗ, khóc kêu la nhưng chẳng thấy ai. Lúc ấy có một chấm sáng dần dần lớn ra xuất hiện, một người đàn ông lạ mặt, mặc áo trắng tinh nói với con quỷ kia: “Này Satan hăy cút đi” sau đó quay sang nh́n tôi và nói: “Này con , đừng sợ Ta đây! Ta là Thiên Chúa, Ta luôn ở bên con dù con tội lỗi rất nhiều, nhưng ta tin rằng con sẽ sửa đổi thành người có ích cho Giáo Hội, khi đó tôi ngắt lời: “Lạy Chúa nhưng con là một kẻ tội lỗi” Chúa nói: không sao Ta luôn mở rộng ṿng tay để chờ đón những ai biết trở lại với Ta, khi đó tôi liền chỗi dậy th́ ra là một giấc mơ. Tôi thở ra một cách nhẹ nhỏm, đầu óc tôi vẫn c̣n ghi sâu những lời Ngài vừa nói. Từ đó tôi chăm chỉ đọc kinh cầu nguyện và sống đạo tốt hơn, chăm chỉ đi học giáo lư mỗi tối chủ nhật để biết Chúa yêu Chúa theo Chúa đến cùng, đời tôi thấy vui và có ư nghĩa. Lê Thị Tươi- Lớp 12
THẤT LẠC Một hồi trống dài vang lên báo hiệu buổi học đă kết thúc, cổng trường rộng mở, các học sinh xếp hàng nối đuôi nhau ra về, vừa đi vừa tṛ chuyện, cười giỡn rồi gọi tên i ới, tất cả hoà với nhau tạo nên một âm thanh sống động. Cả một đoạn đường dài đầy nghẹt xe và người của những cha mẹ ông bà chờ đón con ḿnh. Khi đến ngă ba th́ lượng người cũng đă thưa dần, họ chia nhau về cácphía. Riêng chúng tôi, gồm bảy đứa cùng đi trên một con đường v́ nhà chúng tôi ở cùng một phố, vừa đạp xe vừa huyên thuyên vui vẻ. T́nh cờ một h́nh ảnh đập vào mắt tôi, ngược chiều với tôi là em bé vừa đi vừa khóc, nước mắt ràn rụa, kêu thảm thiết: Mẹ ơi! Mẹ ơi!. Tính ṭ ṃ đă làm tôi quay xe lại, th́ ra em bé này bị lạc. Cả bọn vây chung quanh em, một đứa lên tiếng hỏi: - em tên ǵ? - Nấc lên một tiếng rồi trả lời: tên Mai. - V́ sao em lại lạc đến đây? - Mẹ dắt đi mua vải, mẹ vào trong c̣n em đứng trước tiệm chơi thấy người bán nhiều bong bóng đẹp đi qua nên chạy theo xem. Sực nhớ ra th́ không thấy mẹ nữa. - Vậy mẹ em tên ǵ? - Mẹ tên Thảo. - Em có biết mẹ làm ǵ không? - Làm cô giáo Tôi thấy trên áo của nó có thêu chữ Thảo Mai, nó chỉ biết có bao nhiêu đó thôi, ngoài ra chúng tôi hỏi cái ǵ nó cũng không biết cả. Tôi an ủi nó: em nín khóc đi rồi bọn chị sẽ đưa em về nhà. Việc đầu tiên là chúng tôi tạm đưa bé Mai về nhà Hà và bàn với nhau t́m cách giải quyết. V́ ở thành phố này có rất nhiều trường học, nên tôi cử bạn Trân và Anh đến các trường cấp 1. bạn Châu và Tín vào các trường cấp 2 c̣n tôi và Bảo đến các trường cấp 3, riêng Hà sẽ ở nhà để chăm sóc bé Mai. Cả bọn chúng tôi lên đường. Mất cả buổi chiều mà không có kết quả ǵ, chỉ c̣n hy vọng ở hai bạn chưa về. Ḱa! Trân và Anh, có t́m được không? Hai bạn vừa thở hổn hển vừa đưa ra một miếng giấy nhỏ: đây, địa chỉ nhà bé Mai nè. Cả bọn mừng rỡ. Làm sao t́m được kể cho bọn tớ nghe với. Trân đề nghị: trên đường đưa bé Mai về, tớ kể cho các bạn nghe. Cô Thảo dạy ở trường Kim Đồng, một cô giáo ở trường đó cho biết. Tớ xin cho được gặp nhưng cô ấy bảo hôm nay cô Thảo không đến v́ phải đi t́m đứa con gái bị lạc. Vậy là đúng rồi nên tớ liền xin số nhà của cô ấy. Chúng tôi t́m được nhà của bé Mai nhưng cửa khoá kín. Chắc là cô ấy đang đi t́m con. Chúng tôi ngồi đợi trứơc nhà. Bỗng thấy bé Mai lấn chúng tôi đứng dậy, chạy tới và gọi: Mẹ ḱa! Mẹ! Quay lại, tôi thấy một phụ nữ trên 30 tuổi chạy đến ôm lấy bé Mai và hôn liên tục vào mặt của nó, c̣n bé Mai th́ sung sướng ở trong ṿng tay của mẹ. Khi hoàn hồn lại th́ cô ấy mở cửa mời chúng tôi vào nhà, lấy nước và bánh kẹo mời chúng tôi rồi hỏi chúng tôi làm sao gặp được bé Mai? tôi nhanh nhẩu kể lại cho cô Thảo nghe. Cô cám ơn rối rít và nói khi nào rănh rỗi đến nhà cô chới nhé. Tạm biệt cô Thảo và bé Mai, chúng tôi ra về. Trên gương mặt của mỗi người chúng tôi rạng lên sự hân hoan phấn khởi v́ đă làm được một việc tốt giúp ích cho mọi người. Thanh Nhi – Lớp 5A
MAY MẮN Thế là năm học mới cũng đă bắt đầu được vài tháng rồi, năn nay tôi lên lớp 10 với cái tuổi 16 biết bao hy vọng, hoài băo đang ấp ủ trong ḷng. Dường như tôi đă bước qua một thế giới mới: trường học mới, thầy cô mới, bạn bè mới, tất cả đều xa lạ đối với tôi. Nhưng cho đến bây giờ th́ tôi đă quen được tất cả các bạn trong lớp, bạn nào cũng dễ thương và học giỏi. Trong một buổi sinh nhật của một bạn trong lớp, theo thói quen tôi là làm dấu thánh giá trước khi ăn v́ tôi là đứa có đạo. Tôi vừa mới làm dấu xong th́ tất cả mọi người đều ném cho tôi một cái nh́n bỡ ngỡ như tôi là một “vật thể lạ” không bằng. Tôi nh́n lại mọi người và chỉ biết cưới h́ h́…. Liền đó, một bạn H, khá dễ thương nhưng không thân với tôi lắm. Bạn ấy chủ động đến tṛ chuyện với tôi, hơi bị ngạc nhiên nhưng cũng thấy vui, bạn hỏi tôi đủ thứ về đạo và tôi cũng cao hứng nói cho bạn biết về Chúa Giêsu, về Mẹ Maria, thánh Giuse và nhiều điều liên quan đến đạo nữa, chẳng biết nó có hiểu ǵ không nhưng cũng tỏ ra thích thú, tôi cũng hănh diện v́ được nói về đạo. Dần dần, H chơi thân với tôi hơn và cũng như các bạn khác trong lớp. Tôi thầm cảm tạ Chúa ban cho tôi những người bạn tốt, nhất là tôi được tuyên xưng Ba ngôi Thiên Chúa giữa mọi người. Phương Linh – Lớp 10
CHIẾC VÍ Tan học, em vội về nhà để nấu cơm, giữa đường em thấy một cái ví màu đen, em nhặt lên định đưa đến Công an, nhưng nghĩ lại nhà ḿnh đang cần tiền, thôi mang về cho mẹ. Em mở ví ra thấy giấy chứng minh tên là Phương, em biết ngay là của chú phương ở gần nhà em. Cầm ví trong tay mà cứ suy nghĩ măi: nhà chú phương cũng cực khổ lắm làm mướn suốt tháng mới có số tiền này, hơn nữa chú cũng đang cần tiền để trả tiền thuốc cho em Hải.Em không nỡ lấy tiền của chú. Ba ngày sau, khi đi học về ngang qua nhà chú, em vào và đưa cho chú cái ví. Em cứ tưởng sẽ bị mắng, ai ngờ chú lại cảm ơn em rất nhiều. Em rất vui và thấy vinh dự, bố mẹ của em tự hào về em, bây giờ cả xóm đều quư mến em. Phêrô Xuân Khang – Lớp 5B
CẢM THÔNG Như thường lệ, em ngồi trước sân để đọc truyện. Con đường trước nhà em lồi lơm, nhiều ổ gà, đi lại rất khó khăn. Trời nhá nhem tối, mọi người hối hả về nhà, duy chỉ có chị bán gạo măi miết bán hàng. Trên xe, chị đèo hai bao tải to. Chị dắt xe đi trên đường với một vẻ mệt mỏi ră rời. Vừa lúc đó, ba người bạn hàng xóm qua nhà em chơi. Khi nh́n thấy chị, em cùng ba người bạn ra giúp đỡ. Chúng em cùng đẩy ở phía sau bao hàng, c̣n chị dắt đi phía trước. Khi xe đă đẩy lên con đường phẳng phiu hơn, chị dừng lại. Đôi tay của chị nắm lấy bàn tay em và các bạn với vẻ biết ơn. Đôi mắt chị rưng rưng ngấn lệ v́ xúc động, chị nghẹn ngào nói: - Chị cảm ơn các em. Các em đúng là những đứa trẻ ngoan, nhất định các em sẽ được mọi người quư mến. Chị lên xe và đi tiếp… Bóng của chị khuất dần theo bóng mờ của màn đêm. Nhưng trong ḷng chúng em c̣n rộn ră niềm vui sướng khi đă làm được một việc tốt. Em nghĩ: Chúa cũng vui lắm. Huỳnh Huyên – Lớp 5A
CHIA SẺ Một hôm, em đang chơi ở trước sân nhà, bỗng một cụ già xin ăn đến nhà em, nhưng lúc đó em lại không có tiền để cho cụ. Em bèn vào nhà lấy một bát cơm và thức ăn đem ra đưa cho cụ, bằng một giọng run run, cụ nói: cảm ơn cháu. Ngồi nh́n cụ ăn em cảm thấy ḷng ḿnh vui hẳn lên v́ đă làm được một việc tốt. Bảo My- Lớp 5A
Một ngày nọ, đang trên đường đi học th́ em thấy một bà cụ, tóc bà đă bạc phơ. Trên tay bà xách rất nhiều đồ vật nặng. Em chạy lại bên bà và nói: - Để cháu giúp bà mang những đồ vật này cho ạ! - Bà mỉm cười: - Nó nặng lắm, cháu không mang nổi đâu! - Nổi ạ! - Hai bà cháu đứng chờ. Rồi đèn đỏ loé sáng. Em nắm lấy tay bà và dẫn đi trên vạch kẻ trắng. Vừa đi bà vừa hỏi em tên ǵ. Em trả lời ngay. Qua đường rồi, con của bà cụ đă tới, em đưa gói đồ cho chú. Bà xoa đầu em và bảo: - cháu đúng là một cô bé ngoan. Biết giúp đỡ người già. Bà cảm ơn cháu! Nói xong, bà cụ cho em một viên kẹo lấy từ trong túi. Em cảm ơn bà rồi chạy vụt đi. Vừa đi em vừa thầm nghĩ: “Chúa ơi! Con đă làm được một việc tốt rồi ạ!” Quỳnh Lê – Lớp 5A
CHỨNG NHÂN 3
MÙA CHAY
Khi trời ngă về chiều,
những tia nắng vàng c̣n sót lại bên
khung cửa sổ pḥng khách. Người ta vội vă về
nhà t́m chút hơi ấm gia đ́nh, có người lang thang vào quán t́m một ly bia giải khát sau
một ngày lao động mệt nhọc. Tôi nhấc cái
đẩu vuông ra lan can nh́n ngắm cây
bàng đang trong mùa thay lá.
Mùa tháng 3, khí trời
thật ấm áp, dịu dàng của hương xuân c̣n sót
lại. Những
chiếc lá bàng màu xanh mơn mởn,
giờ đây mỗi ngày một vàng đi. Một buổi kia, tôi thấy có rất nhiều lá đă
ngả sang màu vàng. Một cơn gió nhè nhẹ thổi qua,
những chiếc lá vàng theo làn gió từ
từ rơi ẻo lả xuống.
Có ai biết được những
chiếc lá rơi xuống để thay thế vào đó
những chiếc lá xanh tươi hơn
Có ai biết để có
được những chiếc lá xanh tươi kia. Những chiếc lá bàng
cũ phải chấp nhận sự biến đổi
của thời gian.
Lạy Chúa, 40 ngày của mùa chay mà Chúa
đă ban cho con. Chúa mong con biết cố gắng, biết
đấu tranh, biết chấp nhận lột bỏ
những tính hư tật xấu của ḿnh để
trở thành con người tốt hơn. Mỗi ngày
của mùa chay là mỗi ngày con cố gắng làm cho tật
xấu của con úa vàng rơi xuống, đừng
luyến tiếc. Chiếc lá rơi xuống,
để lại nơi đó một vết hằn,
nhưng chính vết hằn đau thương đó sẽ
phát sinh những chiếc lá non tươi đẹp
hơn.
Tội con lớn lắm, làm sao con
từ bỏ nó được đây, lá bàng kia
nó cũng lớn lắm thế mà có ngày nó cũng vàng úa. 40 ngày con dứt khoát không được th́ 40 ngày
sau. Cuộc đời tôi sẽ là 40 ngày liên tục
để con ăn năn sám hối kia
mà.
Con c̣n nhớ câu chuyệnkể về
sự sám hối:
Có anh chàng kia có
một tật xấu, bao nhiêu lần anh ta hứa bỏ
nhưng không được. Anh ta nghĩ ra một cách: ḿnh
phạm lại tội đó th́ bứt bỏ một
cọng tóc trên đầu để nhớ. Đến
khi tóc trên đầu đă bứt hết mà tội vẫn
chưa bỏ được. Anh
buồn và muốn từ bỏ cơi đời này.
Một đêm khi đang ngủ, anh đang thấy Chúa
hiện đến và nói với anh: “con ơi đừng
buồn khi tóc con đă hết mà con không bỏ
được tật xấu đó, ngoài tiệm con có
biết người ta bán nhiều đầu tóc giả
lắm không.”
Lạy
Chúa xin ban cho con ḷng can đảm, một ư chí quyết tâm
không luyến tiếc những thói hư tật xấu
của ḿnh. Xin cho con hiểu rằng mọi tật xấu
khi con cố bỏ được cho dù nó mang một
vết hằn đau thương luyến tiếc,
nhưng bên cạnh đó nó sẽ trổ sinh hoa trái của
b́nh yên, của yêu thương và của sự thanh
thản. Lạy Chúa xin thương xót con.
Nghĩa
Vơ – GLV
MỘT CẢM NHẬN
Các bạn có nghĩ Chúa là con
người thật không? Theo tôi Chúa là một người
bạn tốt bụng, tri âm, tri kỷ luôn theo
sát bên tôi nâng đỡ và chia sẻ những lúc tôi vui hay tôi
buồn. Ngài là điểm tựa vững
chắc cho tôi. Như những lúc tôi làm điều sai
có lỗi với thầy cô, ba mẹ, bạn bè tôi cảm
thấy rất ân hận. Tôi đến
bên Chúa xin Ngài tha thứ cho tôi, và thật bất ngờ
mọi chuyện tôi đều vựơt qua suôn sẻ,
bạn bè không giận tôi nữa, họ vẫn đối
xử tốt với tôi, tôi thầm cảm ơn Chúa, h́nh
như Chúa luôn giúp đỡ và lắng nghe những
người biết ăn năn hối lỗi và thực
sự tin vào t́nh yêu của Ngài.
Kim Ngân- Lớp 11
SỐNG ĐẠO
Trong
cuộc đời của mỗi con người ai cũng
đều có đức tin, tín ngưỡng riêng của
mỗi con người. Riêng bản thân
của tôi. Tôi theo Đạo Thiên
Chúa.
Để sống
đạo ngày hôm nay tôi phải cố gắng, phải có
một ḷng tin cao quư hơn. Một
đức tin vững vàng. Nhưng riêng
tôi, tôi phải cố gắng nhiều hơn gấp
vạn lần. V́ tôi được Thiên Chúa tạo
dựng nên, tôi lại không biết vâng theo
ư Ngài, không theo lời dạy bảo. V́ chính
điều đó làm tôi không c̣n đức tin. Tôi nói được nhưng tôi không làm
được. Bây giờ tôi sẽ cố gắng.Tôi
xin lỗi Chúa.Tôi có thể làm lại từ đầu
bởi v́ tôi tin lời Chúa: “dù tội con có đỏ
như máu, Ta cũng làm cho nó trở nên trắng như
tuyết” Tôi thật mắc cỡ khi một ai đó
hỏi tôi về đạo v́ con người tôi không
xứng đáng là Kitô hữu. Nhưng tôi phải cố
gắng sửa chữa để tôi sống đạo
tốt mỗi ngày: siêng đi lễ, học giáo lư
thường xuyên, đọc kinh sáng tối, cầu
nguyện với Tin Mừng. Học đi đôi với
hành như thế mới có hiệu quả như ḿnh mong
muốn. Rất khó phải không bạn.
Nhưng phải cố gắng mỗi ngày hơn một
chút, thiện chí của ḿnh cộng với ơn Chúa, sẽ làm
được điều tôi ước mong. Biết khiêm
tốn nhận giới hạn nhỏ bé của ḿnh
để đón nhận những lời dạy bảo
của kẻ khác.
Bích Diễm.
Lớp 11
NỤ CƯỜI LÀM THAY ĐỔI
ĐỜI NGƯỜI Tôi sống và lớn lên trong một gia
đ́nh có truyền thống đạo Công Giáo.
Khi tôi vừa mới chào đời đă mang
tội tổ tông nhưng nhờ bí tích Rửa Tội
đă giúp tôi sạch tội để tôi bắt
đầu bước vào nước Thiên Chúa. Khi tôi biết đọc biết viết, tôi
trở nên lười biếng không muốn đi học
giáo lư và tham dự thánh lễ. Từ
đó tôi coi việc học giáo lư trở nên b́nh
thường. Mỗi buổi sáng chủ nhật các
bạn tôi đang chăm chú nghe giảng th́ tôi lại rong
chơi. Một hôm tôi chán cảnh rong chơi ngoài
đường tôi lại bước vào lớp học,
nhưng tôi biết phải làm sao khi tôi là người nhút
nhát.
Tôi thầm nghĩ khi
tôi bước vào lớp học biết bao nhiêu ánh mắt
nh́n vào tôi, tôi rụt rè lo sợ, nhưng chính nụ
cười rạng rỡ của các bạn đă giúp tôi
chiến thắng cám dỗ của ma quỷ trở thành
người biết học hỏi biết rao giảng Tin
Mừng cho mọi người.
Lạy
Chúa Giêsu, Người đă dựng nên con và cho con sự
sống xin ban cho con ơn khôn ngoan của Thánh Thần và can
đảm phó thác nơi Thiên Chúa, xin thêm đức tin
để con tiếp tục rao giảng Tin Mừng cho
mọi người.
Thanh Sang-Lớp
11
ĐIỀU
GIẢN DỊ
Ai
đó đă từng nói: điều quan trọng nhất
trong cuộc đời của mỗi con người không
phải là họ đă sống thọ bao biêu mà họ
đă sống như thế nào?
Thật
vậy nếu như khi nhắc đến một cụ
già sống trên một trăm tuổi chẳng hạn th́
chắc hẳn ai cũng trầm trồ thán phục. Và họ bắt đầu t́m mọi bí quyết
để được sống lâu mà không cần quan tâm
ḿnh đă cho đi những ǵ, trong suốt khoảng
thời gian đó. Thật ra, chúng ta cũng không
nhất thiết phải là một thần đồng,
một nhà bác học, hay một người nổi
tiếng là làm được nhiều công việc bác ái, mà
đơn giản là” tôi là tôi”
Chắc hẳn đă có lúc mỗi chúng ta tự nghĩ
rằng, tôi là một người b́nh thường, không
nổi bật, không học giỏi th́ làm sao tôi có thể
truyền giáo cho người khác được. Có thể
đó cũng là một vấn đề khó khăn thực
sự. Hay trong lớp tôi, chỉ có
mỗi tôi là người công giáo và các bạn có vẻ không
thích tôi mỗi khi tôi nhắc đến Chúa.
Điều khó khăn đó chúng ta có thể chấp
nhận được, nhưng mọi vấn đề
đó cũng chưa là bế tắc, bởi nếu chúng ta
thực sự tin tưởng vào quyền năng của
Chúa th́ không việc ǵ là không thể được.
-
Khi ta trao cho ai một nụ cười mà họ
cảm thấy hạnh phúc th́ ta đă mang Chúa đến
cho họ.
-
Khi ta chia sẻ nỗi đau của một
người bạn th́ hăy tự hào lên v́ ta đă gánh
bớt nỗi đau cho Chúa.
-
Khi ta chân thành giúp đỡ người khác mà không
vụ lợi th́ ta đă thực sự đem Chúa
đến cho người khác.
-
Khi ta cảm thấy ḿnh hạnh phúc, v́ làm cho
người khác vui vẻ th́ ta hăy hát lên:” Bạn xứng
đáng là con Thiên Chúa”
-
Khi ta bị thiệt hại hay đau khổ v́
phải hy sinh cái ḿnh có cho người khác th́ khi đó
chắc chắn sẽ không c̣n khó khăn ǵ khiến bạn
phải chùn bước.
Có
thể “truyền giáo” là một công việc khó khăn
với những người thiếu tự tin.
Nhưng
nếu ta thực sự ước muốn th́ Chúa sẽ
giúp đỡ chúng ta, từ những điều giản
dị trong cuộc sống, ta có thể tự hào khi
được người khác nhận xét rằng “nó là
một người công giáo”.
Maria Cẩm Nhung-
Lớp 12
CUỘC SỐNG
ƠI!
TA
YÊU MI !!!
Một
ngày mới bắt đầu!
Bạn thức
dậy một cách uể oải và chỉ muốn ngủ
nướng thêm năm phút nữa, nhưng không
được! Phải dậy sớm để chuẩn
bị đi học! Chán quá !!!
Bạn bắt đầu với một
bữa sáng thật tồi tệ, đồ ăn ở
căntin bán quá dở… Đúng chán!
Đi học về, giữa cái nắng gay
gắt, xe bạn bị tắt máy v́
hết xăng, lại phải dắt bộ gần cả
cây số! Chán chết được!
Cả
ngày bạn chỉ thấy chán chường, uể oải,
sao mà đời lại “ chán như con
dán” thế này”?
Thế nhưng bạn có
biết được bí mật này không?
Khi một ngày mới bắt đầu,
bạn vẫn b́nh an sau một đêm dài
đó là một hạnh phúc! V́ vẫn c̣n
rất nhiều người, sau khi đêm đen qua và ngày
mới lại đến nhưng họ vẫn không
thể nào thức dậy, họ đă ngủ và ngủ
măi.
Bạn có biết khi những thức ăn
bạn cho là dở tệ, có chết bạn cũng không
thèm đụng tới, th́ ngoài kia
vẫn c̣n có nhiều người đang phải chết
v́ đói, v́ thiếu thốn, có biết bao người
chỉ cần một ít thức ăn thừa nhưng không
được! C̣n bạn, bạn cho rằng
chúng thật chán, sao bạn lại không nghĩ là ḿnh
đang hạnh phúc hơn người khác?
Dắt xe giữa trời
nắng gắt trên một con đường dài bạn
cảm thấy chán ư? Sao bạn lại không lạc quan,
may mà trời nắng, nếu trời mưa mà xe lại hư th́ chết! Cám ơn Chúa
đă lo cho con… cám ơn v́ Chúa đă luôn
đồng hành cùng con!
Sau một ngày nh́n lại,
bạn thấy ḿnh gặp toàn xui xẻo?
Nhưng sao bạn lại bi quan thế ?
Hăy nh́n vấn đề một cách khác th́ bạn sẽ
cảm thấy dễ chịu hơn đấy! Mỗi một ngày chúng ta sống, mỗi một ngày chúng ta gặp… ở đó luôn có những thông điệp mà Thiên Chúa gửi đến cho chúng ta hằng ngày, nhưng vấn đề là bạn đón nhận những điều ấy với thái độ như thế nào? Trước một công việc khó khăn, nhưng nếu bạn nghĩ có thể làm được và giải quyết cách nhẹ nhàng chắc chắn bạn sẽ làm được. Ngược lại, trước một việc nhỏ, nhưng nếu b̐ |