14:52 ICT Thứ năm, 14/12/2017

HƯƠNG SEN GIỮA MÙA VỌNG

Vẫn đợi, vẫn chờ, mong mãi “bước chân xa”

 
/web/uploads/news/2012_05/hoa.jpg

GIÁO HUẤN SỐ 02/ PHỤNG VỤ NĂM B

Năm thánh hồng ân và công cuộc Tân Phúc Âm hóa.

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

THƯ MỜI TĨNH TÂM MÙA VỌNG 2017

tổ chức tĩnh tâm cho các anh chị em và các bạn trẻ Công giáo

 
/web/uploads/news/2012_05/hoa-tim.jpg

Đức Thánh Cha qui định thủ tục cứu xét vắn tắt giải hôn phối

là thẩm phán đích thân và duy nhất trong thủ tục cứu xét vắn tắt

 
/web/uploads/news/2012_05/hinh-5.jpg

GIÁO HUẤN SỐ 1/ NĂM B

Năm Thánh Hồng ân và Canh tân sống đạo

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

Các nhà thờ của chúng ta không phải là các siêu thị

Tôi có biết gìn giữ đền thờ nội tâm không

 
/web/uploads/news/2012_05/nha-tho-2.jpg

BÔNG HỒNG VẪN NỞ GIỮA MÙA ĐÔNG

bất chấp muôn nỗi khó khăn và thử thách đang chực chờ phía trước

 
/web/uploads/news/2012_08/hoa-hong.jpeg

Đức Giám mục giáo phận Qui nhơn thăm mục vụ và kinh lý giáo xứ Tuy Hoà

xét về lịch sử từ Hoa Vông đến nay, Giáo xứ Tuy Hòa đã có trên 100 năm. Nếu kể đến linh mục Việt nam đầu tiên, cha Simon Trần Văn Phiến, về xây dựng giáo xứ tính đến nay đã được 90 năm. Cho nên giáo xứ Tuy Hòa có một truyền thống, một lịch sử lâu dài và lịch sử đó theo một dòng chảy liên tục không bị cắt đứt. Một trong những yếu tố quan trọng của Hội thánh đó là truyền thống, là sự kế thừa từ quá khứ tới hiện tại và hướng đến tương lai.

 
https://farm5.staticflickr.com/4576/38668764411_fac4f7c544_o.jpg
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1

Bát mì cuối năm

Đăng lúc: Chủ nhật - 19/02/2017 17:12 - Người đăng bài viết: Gx -Tuy Hòa
Người Nhật có phong tục đêm cuối năm, trước giờ Giao Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi người ăn một bát mì truyền thống để cùng nhau ôn cố tri tân.

21h đêm Giao Thừa, quán mì của ông bà Bắc Hải Đình đã hết khách, họ chuẩn bị đóng cửa, chuẩn bị cho lễ Tất Niên của nhà mình… Tiếng chuông gió trước của vang lên, ông ra mở cửa: Một người phụ nữ trung niên với hai cậu bé khoảng 10 và 7 tuổi, trông họ thật lam lũ, ngập ngừng xin phép bước vào. Sau khi xếp cho họ ngồi trước bàn, ông chủ quán chờ đợi. Người phụ nữ bối rối: Ông bà có thể cho ba mẹ con chúng tôi một bát mì được không? Hơi ngạc nhiên, nhưng ông nói vâng, và quay vào dặn bà làm một bát to hơn bình thường đưa lên cho họ. Ba mẹ con cùng chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa bé đang ăn ngẩng đầu nhìn mẹ hỏi: Mẹ ơi, liệu năm sau nhà ta có được ăn như thế này nữa không? Người mẹ nhẹ nhàng nói: chúng ta sẽ cùng cố gắng để được như thế nhé! Ăn xong họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà chủ quán nhìn theo ái ngại...

Một năm qua đi rất nhanh... Lại đến sau 21h Giao Thừa sang năm, ông bà chủ quán dường đã quên, thì lại như năm trước Ba mẹ con líu ríu bước vào như để trốn cái lạnh cắt da bên ngoài. Trông họ tiều tụy hơn, và người mẹ lại xin được phục vụ một bát mì. Ông chủ quán vồn vã, rồi bước vào trong dặn bà làm ba bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy làm một bát như ý họ. Nhưng bà làm để đủ no và ấm lòng cho ba người. Họ ngồi vào chiếc bàn bình dị năm ngoái, ăn rất ngon, vui vẻ dặn dò nhau những việc phải nỗ lực hơn trong năm mới. Xong, người mẹ đứng lên cảm ơn, muốn trả thêm tiền cho bát mì đó, nhưng ông bà ân cần từ chối: Được ba mẹ con đến đây, và nếu quán chúng tôi như là nơi ba mẹ con có thể hưng phấn hơn cho những điều các vị cần cố gắng thì đã là điều thật quý hóa rồi...

Lại thêm một năm nữa. Ông Bà đã đặt lên tấm biển con giữ chỗ trên chiếc bàn đó trong quán, dành cho họ. Nhưng mãi sau 21h không thấy họ quay trở lại... Ông bà có cảm giác buồn trống vắng, khẽ bảo nhau đóng cửa hàng để chuẩn bị Tất Niên... Cứ như thế trong nhiều năm sau đã thành thông lệ, mọi khách hàng cũng biết chuyện mà cảm động, không ai ngồi vào chiếc bàn đó vào đêm Giao Thừa cả và ai cũng có ý vừa nhâm nhi bát mì vừa mong đợi Ba Mẹ Con trở lại…

Rồi lại một cái Tết nữa... Đã quá 21h ông bà chủ quán định nói lời cảm ơn cuối năm với mọi người đang còn trong quán thì tiếng chuông vang lên… Ông ra mở, mọi người nhìn ra theo. Ba người : một phụ nữ lịch lãm và 2 cậu thanh niên tuấn tú khỏe mạnh bước vào. Dường như quen thuộc, họ tiến đến chiếc bàn kia. Ông chủ khiêm nhường nhắc: Thưa, chỗ này đã được dành cho người khác ạ... Họ xin được ngồi ngay bàn sát bên. Ông chủ lễ độ chờ họ gọi. Người phụ nữ ngẩng lên: Xin cho ba chúng tôi Một Bát Mì… Trời ơi… Mọi người đều quay hết về phía họ: Phải chăng các vị là Ba Mẹ Con ngày xưa? Chúng tôi đã mong chờ các vị bấy lâu...

Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Chồng và cha chúng tôi bị tai nạn qua đời đã lâu, để lại món nợ rất lớn, chúng tôi đã vô cùng khó khăn nên đã nhiều năm không còn khả năng được ăn mì Tất Niên nữa. Bây giờ mọi điều đã rất tốt đẹp, nên trở lại đây muốn được ăn bát mì như năm xưa, được hưởng tấm lòng của ông bà mà nhờ đó chúng tôi đã thêm được sự ấm lòng để cố gắng vượt qua… Tất cả tràn đầy xúc động đứng lên bước lại quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.
 

Nguồn tin: chungta.com
Từ khóa:

ông bà, ân cần

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết