17:50 EDT Thứ ba, 26/09/2017

DẪU CÓ LÀ “NGƯỜI CÔNG NHÂN ĐẾN TRỄ”

Kẻ nửa mùa, người đến trước, đi sau.

 
/web/uploads/news/2012_05/viet-2.gif

Xin Ðược Ðánh Giày

bởi vì con không biết làm gì để tạ ơn Chúa trước khi...

 
/web/uploads/news/2012_05/lua.jpg

GIÁO HUẤN SỐ 44/2017

Những phân định địa bàn mục vụ ban đầu

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

GIÁO HUẤN SỐ 43/ 2017

Truyền giáo Tây Nguyên và mục vụ đào tạo.

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

HÀNH HƯƠNG VỀ NGUỒN CỦA GIÁO LÝ VIÊN TUY HÒA

Ngắm nhìn cây Gia phả, ai nấy đều cảm động thầm cảm ơn các vị tiền nhân

 
/web/uploads/news/2012_05/hanh-huong-24.jpg

Lời nguyện của bà mẹ buôn gánh bán bưng

Của lễ của con gồm bao nhiêu đó,

 
/web/uploads/news/2012_05/me-gia.jpg

Bức Tranh Ðời Người

mỗi người phải biết làm chủ, lèo lái con thuyền của mình...

 
/web/uploads/news/2012_05/cau-nguyen-2.jpg

GIAÓ HUẤN SỐ 42/ 2017

Định hướng mục vụ quan trọng: Công nghị Gò Thị

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

MỪNG SINH NHẬT LẦN 2034 CỦA MẸ

Mong ước mãi một hừng đông cứu độ

 
/web/uploads/news/2012_08/hoa-hong.jpeg

Bế mạc và nghi thức lên đường của Trại Junior

được có thêm những giây phút thanh thản, bình an và vui sống tin yêu

 
/web/uploads/news/2012_05/thanhletaon-1.jpg

CHUYỆN CHÚNG MÌNH

bằng chính cuộc sống hôn nhân và gia đình mà các bạn sẽ trải nghiệm

 
/web/uploads/news/2012_05/hinh-4.jpg
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1

THÁNH THẦN XIN “LẠI ĐẾN”

Đăng lúc: Chủ nhật - 04/06/2017 05:13 - Người đăng bài viết: Gx -Tuy Hòa
THÁNH THẦN XIN “LẠI ĐẾN”
 
Tương truyền cái thuở hồng hoang ấy,
Đất trời ngồn ngộn cõi u minh.
Lời Đấng Toàn Năng hề vang dậy,
Thấp thoáng lượn lờ bóng Thánh Linh !
 
Thì ra vũ trụ càn khôn đó,
Phải có Ngài thôi, phải có Ngài.
Đất chuyển, trời quay nghiêng mấy độ,
Biển cho cá lội, gió chim bay !
 
Và một chút bùn non đất sét,
Hơi thở Ngài sự sống nhân linh.
Dẫu mang phận cõi đời sinh diệt,
Thuyền đi chờ bến đỗ thiên đình.
 
Ta về nghe chuyện nhà ngôn sứ,
Đồng không mông quạnh vạn cốt khô.
Ngọn gió Thần Linh nào bay tới,
Vươn vai đứng dậy giữa hoang mồ !
 
Chuyện người thôn nữ Na-da-rét,
Một tiếng xin vâng tự thuở nào.
Bởi phép Thánh Linh mà thai nghén,
Ngai rạng ngời Con Đấng Tối Cao.
 
Lời nhập thể từ đây ở lại,
Nguyện cầu hay giáng phúc thi ân…
Bồ câu mang cành ô-liu ấy,
Dầu Thánh Linh tràn ngập châu thân !
 
Mấy ngàn năm đợi “Giờ” đã tới,
Vết hằn tuôn máu nước thương đau !
Sự sống Thần Linh cao vời vợi,
Tình yêu cứu độ thật nhiệm mầu !
 
Và rồi theo bước ai về vội,
Để rộn ràng chuyện kể phục sinh.
Để được Thầy ban “Hơi thở mới”,
Có ai ngờ đây Đấng Thánh Linh !
 
Chuyện về Ngài làm sao kể hết,
Lửa, nước, cuồng phong mãi tuôn trào…
Hãy đến, Ngài ơi, xin “lại đến”,
Cho trần gian thôi lạnh lẽo, xanh xao !
 
Sơn Ca Linh (Hiện Xuống 2017)
 

Tác giả bài viết: Sơn Ca Linh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết