01:26 EST Thứ tư, 19/12/2018

Hàng triệu người Công Giáo kiệu Mình Thánh Chúa trọng thể trên đường phố

những anh chị em đã phải hy sinh mạng sống mình vì sự trung tín với Chúa Kitô.

 
/web/themes/default/images/news/noimg-ns1.jpg

Học hỏi giáo lý: CHƯƠNG BA - LỜI ĐÁP TRẢ CỦA CON NGƯỜI VỚI THIÊN CHÚA

Câu 27: Tin vào Thiên Chúa có ý nghĩa cụ thể gì cho con người ?

 
/web/uploads/news/2016_06/hoi.jpg

GIÁO HUẤN SỐ 27/ phụng vụ Năm B

Năm thánh Hồng ân và sống Mầu nhiệm Thánh Thể

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

Mừng bổn mạng thiếu nhi giáo xứ Tuy Hòa

hào hứng chơi nhiệt tình, chơi hết mình thì những vất vả mệt nhọc

 
https://lh3.googleusercontent.com/-ws2VKplGSXg/WxJ1ksdIUGI/AAAAAAAAO60/bv890ukLgFs7djjdU0vC8ojX9e2m2ukrgCHMYCw/s0/d17.jpg

Giáo xứ Tuy Hòa bế mạc tháng hoa 2018

sau mỗi chặng kinh, mọi người hướng về kiệu để hiệp

 
https://lh3.googleusercontent.com/-mhrXeLweUzI/WxHv12g9W8I/AAAAAAAAO5o/ZD8eSSN9pcAz89LQpGLqtfEbdasCn5G4gCHMYCw/s0/kieu%2B44.JPG

Tĩnh lặng

Cuối cùng, cô cũng yên lặng.

 
/web/uploads/news/2012_05/lua.jpg

THÁNH LỄ TỐT NGHIỆP GIÁO LÝ PHỔ THÔNG VÀ LÊN ĐƯỜNG

chỉ có 22 em kiên trì để hoàn tất chương trình giáo lý

 
https://lh3.googleusercontent.com/-OhrrnjfeSgQ/WwqFbLf77FI/AAAAAAAAO1c/X2kpf8BXupwkGGcWbThrr4mCuu3W_CXtwCHMYCw/s0/ra%2B27.JPG

Học hỏi giáo lý: CHƯƠNG BA - LỜI ĐÁP TRẢ CỦA CON NGƯỜI VỚI THIÊN CHÚA

Câu 26: Trong Thánh Kinh, ai là những nhân chứng chính yếu cho việc vâng phục đức tin ?

 
/web/uploads/news/2016_06/hoi.jpg

GIÁO HUẤN SỐ 26

Năm thánh Hồng ân và hiệp nhất gia đình theo gương mẫu ba ngôi

 
/web/uploads/news/2016_11/giao.jpg

DUYÊN NỢ CỦA MỘT LỜI TRĂN TRỐI !

Chiếc thuyền nan Hội Thánh giữa phong ba,

 
/web/uploads/news/2012_05/hinh-5.jpg
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1

Bài giảng Lễ Trạm Hạt Tuy Hòa của Đức Giám mục Qui Nhơn

Đăng lúc: Thứ ba - 10/05/2016 00:33 - Người đăng bài viết: Gx -Tuy Hòa
BÀI GIẢNG CỦA ĐGM GIÁO PHẬN QUI NHƠN
TRONG LỄ TRẠM NĂM THÁNH TẠI GIÁO HẠT TUY HÒA
NGÀY 08/5/2016
(Được thu âm và chép lại)
 
Kính thưa cộng đoàn!
Chúng ta đang sống trong Năm Thánh Lòng Thương Xót và việc làm quan trọng mà Năm Thánh hướng tới đó là hành hương. Có thể nói trọn vẹn cuộc đời Kitô hữu chúng ta trên trần gian là cuộc hành hương, nhưng cuộc hành hương của Năm Thánh mang ý nghĩa đặc biệt hơn: Hành hương là tiến về quê hương thật; quê hương là nơi từ đó phát xuất ra, là nơi có mẹ có cha. Trên con đường tiến về nhà Cha là Thiên Chúa Đấng đầy lòng thương xót, toàn thể Giáo hội tham dự vào cuộc hành hương thật là qui mô và giáo hội Qui Nhơn chúng ta là một cộng đoàn có bảy mươi hai ngàn người đang tiến trên con đường hành hương đó. Cứ mỗi giáo hạt là một chặng hành hương và mỗi lần cử hành một Lễ Trạm-một chặng hành hương, là toàn thể giáo phận Qui Nhơn hướng về, chính vì thế hiện diện trong thánh lễ hôm nay không chỉ riêng mọi người trong thành phần Dân Chúa giáo hạt Tuy Hòa mà cả giáo phận Qui Nhơn đang hiệp thông với chúng ta.

Lễ Trạm diễn tả một sự dừng chân trên con đường hành hương của một nhóm người, khi dừng chân như thế là tận dụng thời gian ở lại với nhau, chia sẻ kinh nghiệm trên hành trình cầu nguyện, và đẩy mạnh hơn lòng nhiệt thành cũng như sự mong ước sớm đạt đến địa chỉ cuối cùng của cuộc hành hương đó, cho nên lòng khao khát của tất cả trong thánh lễ hôm nay là lòng khao khát của con người đang hướng về đích điểm, đó là quê Trời nơi Đức Kitô đã dẫn đưa cả đoàn người trở về với Thiên Chúa Cha.

Người hành hương tuyệt vời nhất và khuôn mẫu nhất đó là Đức Giêsu, chính Ngài đã từ trời xuống rồi lại từ trần gian trở về trời, cuộc đời của Ngài có thể nói được đánh dấu bởi hai mốc quan trọng, mốc thứ nhất đó là lễ Truyền tin hay lễ Giáng sinh kỷ niệm việc Ngài từ trời xuống thế, mốc thứ hai đó là lễ Thăng Thiên kỷ niệm việc Ngài từ trần gian trở về trời. Giữa hai mốc đó là hành trình ba mươi ba năm sống tại thế của cuộc hành hương, một cuộc hành hương  không đơn độc: Đức Giêsu xuống trần gian để rồi trên con đường trần gian này Ngài đã mời gọi rất nhiều người đi chung với Ngài trên con đường trở về nhà Cha; không ai có thể lên trời được nếu không phải là Đấng từ trời xuống và không ai có thể đến được với Chúa Cha mà không qua Đức Giêsu Kitô, vì thế chúng ta muốn đạt đến địa chỉ cuối cùng là nhà Cha trên trời không thể không liên kết với Chúa Giêsu, vì thế với thánh lễ hôm nay chúng ta được may mắn nhập đoàn với những người được Chúa chọn đang tiến về quê trời, và để tạo nên một sự khao khát cho những người đang hành hương tiến về nhà Cha, Chúa Giêsu đã dùng cả cuộc đời của mình cách riêng là qua ba năm rao giảng công khai trình bày cho chúng ta biết cái địa chỉ mà chúng ta đang tiến về là như thế nào? Cái quê hương mà chúng ta đang mong mỏi mong chờ và đang đẩy mạnh bước chân của chúng ta đó là cái gì? Và con đường dẫn đưa chúng ta về đó là con đường nào? Để xác định đó là con đường nào, Chúa Giêsu đã nói: “Thầy là Đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. Câu trả lời của Chúa Giêsu đối với Toma vừa diễn tả cho chúng ta biết Ngài là con đường và đồng thời cho chúng ta biết đích điểm của con đường đó là Thiên Chúa Cha, nhưng Thiên Chúa Cha là Đấng nào để mà mỗi người chúng ta khao khát tiến về gặp Ngài, đó không phải là một vị vua, một  người có quyền thế, một khuôn mặt rất là nghiêm khắc nhưng là một người cha đầy lòng yêu thương, khuôn mặt người cha này được diễn tả qua chính khuôn mặt và cuộc đời của Đức Giêsu chính vì vậy trong suốt ba năm rao giảng, Ngài không những mạc khải cho chúng ta biết về một vị Thiên Chúa Cha Đấng giàu lòng thương xót như thế nào mà Ngài còn dùng hành động của mình cách riêng là việc chữa lành bệnh tật, nuôi dưỡng những người đói khát, cải tử hoàn sinh những người đã chết, tha thứ những người tội lỗi, không ai đến được với Chúa Giêsu mà không cảm nghiệm được một lòng thương xót, không cảm nghiệm được một tình yêu thương đặc biệt, không một ai bị loại trừ đối với Chúa Giêsu cho dù những người có xấu xa mấy đi nữa tất cả đều có một chỗ trong con tim đầy lòng thương xót của Chúa Giêsu và thế là Chúa Giêsu đã trở thành khuôn mẫu, khuôn mặt hữu hình của Thiên Chúa Cha Đấng đầy lòng thương xót nhưng mà vô hình để rồi sau khi được mọi người nhận thấy khuôn mặt của Chúa Cha trong cuộc đời Chúa Giêsu, Ngài mới nói với các môn đệ rằng các con hãy có lòng thương xót như Cha trên trời là Đấng hay thương xót; đây là một đáp án đã được trình bày trước đó rồi: Chỉ cần nhìn vào Đức Giêsu thì các môn đệ biết khuôn mẫu của lòng thương xót như thế nào, cho nên lòng thương xót của chúng ta mà Đức Giêsu mời gọi đó có một khuôn mẫu thật là cao cả, đó là Thiên Chúa Cha, cụ thể đó là con người của Đức Giêsu Kitô.

Từ đây chúng ta cất bước trên con đường của Ngài, sống như lời Ngài giảng dạy và mô phỏng cuộc đời của mình theo khuôn mẫu của Chúa Giêsu là chúng ta đã thể hiện một phần nào khuôn mặt lòng thương xót của Thiên Chúa Cha rồi. Sau khi đã trải qua cuộc đời trần gian và giảng dạy cho mọi người biết khuôn mặt đó, giờ đây Chúa Giêsu lên trời, không phải là sự ra đi của một kẻ từ giã vĩnh viễn nhưng là một người đi trước, một người anh đi dọn đường để đưa chúng ta về với Thiên Chúa Cha. Do đó mà trước khi ra đi, Ngài để lại cho các Tông đồ và chúng ta sứ mạng là các con hãy đi khắp tứ phương thiên hạ rao giảng Tin Mừng cho mọi loại thụ tạo, rửa tội cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần và Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.

Lời hứa đã được thực hiện qua câu chuyện kể lại: Sau khi  Chúa Giêsu từ giã các môn đệ bằng lệnh truyền thì Người được cất nhắc lên trời và có đám mấy che phủ Người, đám mây tượng trưng cho sự hiện diện của Thiên Chúa vừa nói lên mầu nhiệm của Thiên Chúa mà chúng ta không thể nào hiểu được bằng trí khôn, nhưng đồng thời cho thấy rằng Đức Giêsu về trời không có nghĩa là Ngài lìa xa chúng ta nhưng là Ngài vẫn ở với chúng ta trong cung cách khác, một cung cách khác rất là mạnh mẽ và hiệu lực, bởi vì Ngài hiện diện với chúng ta qua Thánh Thần của Ngài, qua Lời của Ngài, qua bí tích Thánh Thể, qua các bí tích, qua Giáo hội, qua từng người mà chúng ta cùng nhau sống là bởi vì Ngài tự đồng hóa mình với tất cả mọi người, cách riêng là với những con người xấu số. Vì thế để thể hiện hành trình tiến về địa chỉ cuối cùng là Cha giàu Lòng Thương Xót, chúng ta không thể không đi lại con đường của Đức Giêsu là con đường của lòng thương xót, chúng ta không thể cảm thấy vô cảm trước những nỗi khổ của những người chung quanh, chúng ta không thể không nhận ra khuôn mặt tiều tụy, những phần đời xấu số, cuộc đời nghiệt ngã, những kẻ lang thang vất vưỡng không có nơi trú chân, không có tình yêu che chở, không có mái ấm gia đình, những trẻ em không được học hành, những người bệnh tật không có thuốc men, những người tội lỗi không được tha thứ, những kẻ bị loại trừ, kể ra không bao giờ hết bởi vì thế gian này tràn đầy những sự đau khổ. Đức Giêsu đã đi qua thế gian này, Ngài đã mang lấy tất cả sự đau khổ trên chính mình và Ngài gánh vác hậu quả của tội tổ tông là sự đau khổ và rồi giờ đây Ngài muốn mỗi người chúng ta cùng chia sẻ nhiệm vụ đặc biệt này, Ngài mời gọi chúng ta hãy có lòng thương xót như Cha trên trời là Đấng thương xót, có nghĩa là những gì mà Đức Giêsu đã làm cho chúng ta thì chúng ta phải làm lại cho mọi người anh em trong cuộc đời, có ai giàu có đến độ mà không có một lúc cảm thấy thiếu cái gì, có ai đầy đủ đến độ mà không có một lúc cảm thấy mình cần đến một người khác, có ai mạnh mẽ dến độ mà không có một lúc dùng đến một viên thuốc, có ai được mọi người thương mến đến độ mà không có một người nào đó vì ghen tỵ hay ghen ghét mà làm cho mình đau khổ, nói chung không ai trong chúng ta có một hạnh phúc trọn vẹn trên cõi đời này, niềm vui và nỗi buồn luôn luôn chen lẫn, hạnh phúc và đau khổ vẫn cứ sánh vai, đó là con đường ở trên trần gian mà nếu chúng ta cảm nghiệm được điều này thì chúng ta cũng phải có một sự thương xót đối với những người chung quanh nếu chúng ta là những con người được Thiên Chúa ban đầy đủ mọi thứ từ vật chất đến tinh thần, từ hạnh phúc gia đình cho đến tài năng thì chúng ta hãy nhìn sang chung quanh mình, có biết bao người có cảnh ngộ hoàn toàn khác.

Một câu chuyện được kể đi kể lại nhiều lần về một nữ tu phục vụ cho những người phong hủi ở trên Di Linh Đà Lạt, không biết câu chuyện thực sự như thế nào, đó là trên máy bay từ Rôma trở về nước Mỹ, Đức Giám mục nổi tiếng Fulton Sheen đã nhìn thấy cô tiếp viên hàng không thật xinh đẹp, ngài cứ nhìn cô ấy, dĩ nhiên ngài nhìn cô ấy không phải vì cô ấy có một vẻ đẹp nhưng ngài nhìn cô ấy vì muốn gởi cho cô ấy một sứ điệp, và cuối cùng bởi vì thấy ngài nhìn mình cách đặc biệt nên tiếp viên muốn xin gặp ngài và ngài cho địa chỉ, cô ấy đã đến và không ngờ đó là Tòa giám mục. Trong câu chuyện ngài nói: cô có biết không, cô thật là xinh đẹp, Chúa đã lấy vẻ đẹp của bao nhiêu người xấu số ban cho cô, như tại Việt Nam có biết bao nhiêu người xấu số bị phong, ước gì khuôn mặt đẹp và dễ thương như thế này đến phục vụ họ thì quí hóa biết bao, cô ta đã về suy nghĩ và cuối cùng đã từ bỏ cuộc đời tiếp viên và trở thành một nữ tu phục vụ cho các bệnh nhân phong, có nghĩa là khi nhìn thấy những gì mình đang có, những gì mà người khác ước ao bao nhiêu cũng không có, thì chúng ta biết rằng có nhiều người không có điều mình đang có, mình phải cố gắng thế nào để bù đắp phần nào những gì thiếu sót nơi họ.

Lòng Thương Xót phải được thể hiện bằng hành vi cụ thể chứ không phải thứ tình cảm suông, quan trọng hơn hết vẫn là sự tha thứ, cho dù chúng ta có tất cả mọi thứ nhưng chúng ta vẫn còn một lương tâm đầy tội lỗi, chúng ta cảm thấy không an bình, cho dù chúng ta giàu có nhưng mà người khác không chấp nhận chúng ta, chúng ta cảm thấy bất an. Đối với Thiên Chúa, Ngài tha thứ cho chúng ta rất nhẹ nhàng bởi vì Ngài là Tình Yêu Thương: Có ai tội lỗi đến với Ngài mà không được Ngài tha thứ; vì thế khuôn mẫu tuyệt vời trong năm Lòng Thương Xót này là khuôn mẫu của lòng tha thứ, trước Thánh Lễ, anh chị em đã đến với các tòa giải tội, đây là một hành vi sám hối để nói lên lòng chân thành tha thứ cho nhau để được Thiên Chúa tha thứ cho mình, nhờ đó anh em tham dự vào Thánh Lễ này với tất cả lòng sốt sắng, một khi được Thiên Chúa tha thứ và lương tâm trở nên nhẹ nhõm như vậy thì làm sao mình không thể hiện lòng tha thứ đó cho những người chung quanh mình, mà tha thứ là cho đi chính mình, cho đi tất cả, cho đi có nghĩa là sẵn sàng chấp nhận những sĩ nhục, sẵn sàng chấp nhận những thua thiệt, chấp nhận hiểu lầm, chấp nhận mất mát để người khác hạnh phúc, đó là sự tha thứ đúng cách như Chúa Giêsu đã làm.

Mong rằng trong hành trình hành hương về ngôi nhà Cha là Đấng giàu lòng thương xót là Đấng hay tha thứ, sẵn sàng ban ơn cho chúng ta thì chúng ta cũng phải là con người biết đáp lại lòng tha thứ đó bằng cách tha thứ cho nhau, mà nếu chưa tha thứ được thì ít ra chúng ta có quyết tâm là sẽ thể hiện sự tha thứ đó, ít ra chúng ta cũng có một lời cầu nguyện trong đó cái nội dung hay cái hình ảnh  mà chúng ta vẫn đưa ra trước mắt đó là người mà chúng ta đang ghét, người mà chúng ta không có thiện cảm thì có như thế một lúc nào đó tất cả mọi thứ ác cảm sẽ tan biến và chính bản thân chúng ta sẽ là người đầu tiên được hạnh phúc của Lòng Thương Xót một khi chúng ta cho đi, biết thương xót và tha thứ kẻ khác.

Rất mong rằng chúng ta sẽ học được bài học này từ Đức Giêsu Kitô để mỗi người chúng ta sẽ trở thành những con người giống như Chúa Giêsu và giống như Thiên Chúa Cha. Cái hành trình, cái cuộc hành hương tiến về lòng thương xót không phải là đơn giản, không phải chỉ một năm nay chúng ta sẽ đạt đến lòng thương xót đó, không phải chỉ cố gắng trong thời gian ngắn mà chúng ta sẽ trở thành một con người biết thương xót và biết tha thứ nhưng đây là một khởi đầu của một hành trình rất dài có thể đến phút cuối của cuộc đời chúng ta vẫn chưa xong, trong khi chúng ta bước đi như thế trên cái hành trình và theo dấu chân của Chúa Giêsu mỗi ngày, chúng ta sẽ làm cho chính mình trở nên giống như Ngài hơn, biết thương xót hơn để rồi chúng ta xứng đáng và giờ phút cuối cùng được Thiên Chúa Cha nói một lời thật êm ái: “Hãy tiến vào nhà của chủ ngươi hưởng hạnh phúc với Ngài”.
 
 

Nguồn tin: Giáo xứ Tuy Hòa
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết